Hứa Gia Lạc vẫn mãi nhìn theo y.
Mặc dù đang quay lưng về phía Hứa Gia Lạc, Phó Tiểu Vũ vẫn có cảm giác như thế.
Chính vì vậy, y chỉ đành hơi nghiêng đầu qua bối rối che giấu nửa gương mặt in hằn dấu tay sang bên cạnh.
Hai người họ cứ thế đứng một trước một sau trong thang máy, bầu không khí vẫn quánh đặc im lặng, mà chẳng ai nói lời nào.
Mãi tới khi thang máy lên đến tầng 48, một tiếng Ting ting mở cửa vang lên, Phó Tiểu Vũ mới bất thình lình nhận ra Hứa Gia Lạc vốn muốn đến tầng 3.
Có lẽ nom y quá đỗi chật vật, chật vật đến độ người ấy chẳng thể nhìn nổi.
"Tôi… Tôi không sao." Nghĩ đến điều này, Phó Tiểu Vũ không thể không gắng gượng đứng thẳng sống lưng, đoạn khàn giọng mở miệng.
Y không muốn để Hứa Gia Lạc lo lắng.
"Ừm." Nào ngờ Hứa Gia Lạc chỉ nhìn y rồi trả lời hai chữ ngắn gọn: "Tôi biết."
Phó Tiểu Vũ hơi sững sờ.
Alpha ấy rất bình tĩnh, hắn giơ tay ấn thang máy giúp y rồi mãi chờ đến khi y lấy lại tinh thần.
"Cảm ơn." Phó Tiểu Vũ hít một hơi thật sâu, lập tức cất bước ra ngoài.
Hứa Gia Lạc không ra khỏi thang máy với y, hắn chỉ dõi theo bóng dáng của Phó Tiểu Vũ, đoạn tự nhiên quay về tầng 3.
Nhưng kỳ lạ thay, chẳng hiểu sao Phó Tiểu Vũ lại cảm nhận được trong lồng ngực mình bỗng có một luồng không khí dễ thở hẳn.
Thực sự y đã cố gắng kiên cường quá mức, giống như một quả bong bóng sắp sửa nổ tung.
Đến nỗi dù bên ngoài chỉ thêm một chút sức đè ép nho nhỏ nữa, thậm chí dẫu điều đó chỉ là vì muốn an ủi thì cũng sẽ khiến Phó Tiểu Vũ bị tổn thương.
Sự quan tâm hời hợt của Hứa Gia Lạc tựa như một cơn gió nhẹ nhàng phất qua.
Nhưng mà cũng bởi thế, quả bóng nhạy cảm của y đã không bị đâm thủng.
….
Sau khi Phó Tiểu Vũ trở lại văn phòng, không biết Vương Tiểu Sơn đã âm thầm tiến vào từ lúc nào.
Cậu ta lặng lẽ đặt một túi đá nhỏ trên bàn y nhưng không dám lên tiếng, chỉ im ỉm xuống tầng rồi gửi tin nhắn cho Phó Tiểu Vũ: Sếp Phó, anh nhớ chườm mặt chút nha.
Phó Tiểu Vũ luôn đối xử với Vương Tiểu Sơn nghiêm ngặt đến độ hà khắc, có mấy lần Omega ấy phải bật khóc nức nở vì bị y dạy dỗ.
Nhưng qua mấy năm rồi, Vương Tiểu Sơn vẫn cứ một mực đi theo Phó Tiểu Vũ, dường như chưa từng có lần nào muốn nghĩ đến chuyện bỏ việc.
Vương Tiểu Sơn là kiểu Omega ngọt ngào mềm mại, thời điểm thông báo tuyển chức trợ lý giám đốc, cậu là ứng viên Omega duy nhất.
Có rất nhiều người cho rằng Phó Tiểu Vũ sẽ không chọn một trợ lý nhìn nhu nhược yếu ớt đến thế, huống chi nhìn từ góc độ công việc, đương nhiên Alpha sẽ càng nhẫn nhịn chịu sai bảo hơn Omega, càng hữu dụng hơn nhiều.
Thế mà ngoài dự đoán là, Phó Tiểu Vũ lại lựa chọn Vương Tiểu Sơn.
Thực ra khác với những gì người khác tưởng tượng, y càng thích những người dịu dàng hơn.
Phó Tiểu Vũ vừa chườm đá lên mặt vừa ngồi ngắm nhìn cảnh vật khu Bắc thành phố, trong đầu là những suy nghĩ hỗn loạn.
Chốn này cũng đã từng là khu vực phồn hoa trong thành phố B.
Mà tháng năm dần trôi qua, cơ sở kiến trúc ở đây cũng từ từ cũ kỹ, khu thương mại mới phát triển ở phía Tây nhanh chóng ảnh hưởng đến kinh tế khu Bắc thành phố.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!