Mấy hôm nay tâm trạng của Phó Tiểu Vũ không tệ.
Khó lắm y mới được nghỉ mấy ngày, hơn nữa cũng đã đến châu Âu rồi, và lại còn đúng dịp Giáng sinh nữa.
Các cửa hàng đã bắt đầu treo biển giảm giá rất cao, cho nên Phó Tiểu Vũ bèn định thuận tiện mua vài món đồ mùa đông như khăn quàng cổ, giày, áo khoác, cả khuy măng sét và cà vạt y cũng khá vừa ý mấy cái.
Với thu nhập hiện giờ của mình, Phó Tiểu Vũ vẫn nghiêm túc để ý đến những món đồ giảm giá một đến hai trăm nghìn tệ, ít nhiều gì vẫn không đáng với thời gian bỏ ra.
Có lẽ nguyên nhân là vì khi còn bé mỗi lần chia tiền Phó Cảnh đều san thành hai phần để tính toán tỉ mỉ tiêu xài sao cho hợp lý, nên cho đến bây giờ nó đã cắm rễ tận sâu trong bản năng của Phó Tiểu Vũ.
Nào ngờ hai hôm sau, mới sáng sớm y bị Vương Tiểu Sơn – người vốn đã về nước gọi DingTalk đánh thức.
"Giám đốc Phó, hỏng rồi, mấy hôm trước dự án thu mua Vân Phong mà trước đó anh gạt bỏ đã bị hội đồng quản trị IM cưỡng ép thông qua! Chúng, chúng ta phải làm sao đây ạ?"
Trong điện thoại, Vương Tiểu Sơn sốt ruột đến mức hơi nghẹn ngào.
Đương nhiên cậu ta biết chuyện này có nghĩa là gì với Phó Tiểu Vũ.
"Cái gì? Sao họ lại dám…."
Phó Tiểu Vũ mới rời giường, khi nghe thấy tin tức này mặt y thoắt tái mét.
Nhưng vừa nói được mấy chữ, y đã lập tức nhận ra được đây là một vấn đề không cần thắc mắc.
Y là CEO của tập đoàn, hơn nữa còn ký hợp đồng thay mặt nắm cổ phần với Hàn Giang Khuyết, là cổ đông trên danh nghĩa.
Mà đã như vậy, quyết định của y có thể bị bác bỏ đương nhiên là bởi vì –
Đây chính là ý của chính cổ đông thực sự lớn nhất IM – Hàn Giang Khuyết.
"Bây giờ hãy đặt cho tôi một chuyến bay về nước trước đã, càng sớm càng tốt, tôi sẽ lập tức về ngay.
Vương Tiểu Sơn, cậu sắp xếp một chút, sau khi về thành phố B tôi sẽ lần nữa mở cuộc họp quyết định của hội đồng quản trị."
Phó Tiểu Vũ vừa nói rất nhanh vừa lạnh lùng dùng iPad gọi Wechat cho Hàn Giang Khuyết.
Y đã không còn để ý chuyện bây giờ ở Trung Quốc vẫn đang là rạng sáng, y chỉ muốn lập tức hỏi rõ suy nghĩ của Hàn Giang Khuyết.
Nhưng quả nhiên, bên kia không hề nghe máy.
Thực ra từ việc Hàn Giang Khuyết không liên lạc gì đã trực tiếp cho hội đồng quản trị thông qua dự án thu mua Vân Phong, Phó Tiểu Vũ cũng đoán được…
Thời cơ này tuyệt đối không phải do trùng hợp.
Là Hàn Giang Khuyết đã tính toán nhân lúc Phó Tiểu Vũ đi công tác để tránh xung đột trực tiếp với y, cưỡng ép thực hiện quyết định này.
Nghĩ đến đây, Phó Tiểu Vũ phẫn nộ đến độ ngón tay run rẩy.
Trước đó Vân Phong đã giành được khu đất ở Tây Thành – nơi vốn bị tập đoàn Đông Lâm tranh giành, đồng thời cũng tự khiến bản thân mình đứt đoạn mắt xích tài chính đến mức ngắc ngoải sống dở chết dở.
Chính nó đã là một cục diện rối rắm.
Nhưng việc rót tiền vẫn chỉ là thứ yếu, nếu chỉ lỗ vốn để thu mua Vân Phong thôi thì Phó Tiểu Vũ cũng không căng thẳng đến vậy.
Điều thực sự làm y không thể chấp nhận chính là động cơ phía sau khi Hàn Giang Khuyết thực hiện dự án thu mua này.
Ai cũng biết trong vụ án khu đất Tây Thành của tập đoàn Đông Lâm có bao nhiêu hành vi trái quy tắc, mà đương nhiên mấy người của Vân Phong là rõ ràng nhất.
Hiện giờ bọn họ đang nóng lòng thoát thân khỏi khối tài sản nợ nần chất chồng trước đó chẳng ai thèm nhận này, suýt nữa còn phá sản.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!