Chương 127: (Vô Đề)

Hứa Gia Lạc vừa nói ra hai chữ "Được rồi" thì lập tức biết không ổn.

Quả nhiên Phó Tiểu Vũ hơi nghiêng đầu, ánh mắt nhìn hắn càng thêm nghiêm nghị hơn: "Hứa Gia Lạc, nói cho em."

Một khi sự tò mò bị kích thích, trong từ điển của Omega này sẽ không tồn tại hai chữ "Được rồi" qua loa kia.

Hứa Gia Lạc mới chần chừ một chốc, Phó Tiểu Vũ đã bổ nhào vào lồng ngực hắn đánh bịch –

"…"

Con mẹ nó chứ.

Mắt Hứa Gia Lạc nổ đom đóm, hắn phải gắng gượng một lúc mới chậm rãi thở một hơi được.

Phó Tiểu Vũ vẫn nheo đôi mắt mèo uy hiếp nhìn hắn, hoàn toàn cây ngay không sợ chết đứng, giống như không nhận ra động tác của mình gây áp lực nặng nề về mặt vật lý đến cỡ nào.

Nói thật, từ trước đến giờ Hứa Gia Lạc gần như không cảm thấy Phó Tiểu Vũ quá nặng.

Nhưng hôm nay hắn bị Phó Tiểu Vũ dính lấy cả ngày, thể lực bị -1, 1

- lại -1 hết lần này đến lần khác, cộng thêm chưa ăn cơm tối khiến bụng rỗng tuếch, làm hắn lần đầu tiên cảm thấy mình suýt nữa là bị đè đến phụt máu.

Đúng, Omega này có dáng vẻ thon thả không thể bắt bẻ như người mẫu, nhưng đồng thời cũng có chiều cao mét tám thuộc về siêu mẫu.

Hứa Gia Lạc ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng từ bỏ chống cự dưới sức nặng của người bên trên, thấp giọng giải thích: "Em cũng biết là anh mắc chứng đầu v* u buồn đấy.

Về sau có một lần anh cũng từng nói chuyện với chuyên gia có nghiên cứu về phương diện này.

Mặc dù ông ấy không thể xác định được một trăm phần trăm, nhưng mà…"

"Nhưng từ những trải nghiệm của anh, ông ấy cho rằng nguồn gốc chứng bệnh này của anh… Có lẽ có liên quan đến Mộ Dung Tịnh Nhã.

Núm vú là biểu tượng nuôi dưỡng của mẫu tính Omega, còn anh lại cảm thấy buồn bã khi chạm vào bộ phận này, quá nửa là bởi vì thuở ấu thơ, người cha Omega khá nghiêm khắc lạnh lùng, ham muốn của anh luôn bị xem nhẹ, không được đáp ứng, thế nên mới dẫn đến vấn đề đó."

"Ham muốn…"

"Ừ, về tình cảm, về sinh lý, và cả… Về phương diện ăn uống nữa, đều là những ham muốn không được đáp ứng."

Nói đến đây Hứa Gia Lạc dừng lại một chút, đoạn bình tĩnh hỏi Phó Tiểu Vũ: "Được rồi chứ? Ngay cả việc anh 30 tuổi vẫn còn lén lút hận Mộ Dung Tịnh Nhã không chịu đút sữa cho mình cũng nói cho em nghe hết rồi."

Hắn cố ý giảo hoạt nói đùa, chỉ là trên mặt thoáng lộ vẻ bất cần.

Con người quả là một loài động vật kỳ quái.

Thuở ấu thơ rõ ràng là lúc mà hắn không thể tìm thấy được trong trí nhớ của mình, nhưng trong hết thảy quan hệ ruột thịt, vô hình trung nó vẫn ảnh hưởng đến cuộc đời hắn.

Trước đó, trừ vị chuyên gia kia, Hứa Gia Lạc không nói những điều này với bất cứ ai.

Có lẽ là vì hắn quá nhạy cảm, cũng hiểu quá rõ bình thường người ngoài sẽ có cách nhìn như thế nào với điều đó.

Chứng đầu v* buồn của hắn, cũng giống như phức cảm Oedipus bí ẩn kia, có lẽ trong mắt người khác chỉ là thứ gì đó buồn cười.

*Phức cảm Oedipus, là một thuật ngữ được Sigmund Freud sử dụng trong học thuyết các giai phát triển tâm lý tính dục, mô tả cảm giác khao khát của một đứa trẻ dành cho người cha mẹ khác giới của chúng và cảm giác ghen tị, giận dữ với người cha mẹ cùng giới.

"Hứa Gia Lạc…"

Lúc Hứa Gia Lạc còn đắm chìm trong dòng suy nghĩ, Phó Tiểu Vũ bỗng kéo ngón tay hắn một cái.

Chờ khi hắn ngẩng lên nhìn qua –

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!