Chương 125: (Vô Đề)

Hứa Gia Lạc nhẹ nhàng hít vào một hơi.

Đầu lưỡi ấm nóng của Omega liếm láp vết thương của hắn, nhưng xúc cảm mang đến lại như có gai ngược trên đó, bởi thế từng cú liếm cũng trở nên nóng bỏng nhoi nhói.

Nhưng cũng vào lúc đó, biết bao ngọt ngào mãnh liệt càn quét qua người hắn, ngay cả cái đau nơi cổ cũng biến thành mùi vị tươi ngọt.

Hắn chống người dậy, sau đó nhịn đau dùng tay nâng mặt Phó Tiểu Vũ lên.

"Bé mèo của anh." Hứa Gia Lạc khàn khàn nói, không kìm được hưng phấn: "Em thật sự…"

Hắn dừng lại –

Thật sự muốn anh ký hiệu sao?

Dù pheromone bạc hà đã cay nồng khôn xiết, dù mấy giây trước Omega đã đưa ra lời mời vô cùng khẳng định, thì trong lòng hắn vẫn sẽ có một giây do dự đầy dịu dàng.

Sự dịu dàng ấy luôn luôn khiến hắn không giống với một Alpha truyền thống.

Khá yếu đuối.

Phó Tiểu Vũ đang kề gương mặt nhỏ xinh trong lòng bàn tay hắn, đoạn ngước mắt lên chăm chú nhìn người trước mặt, trong đôi ngươi màu nâu nhạt phủ một tầng ánh sáng mềm mại ươn ướt.

Rõ ràng mấy giây trước Omega này vừa hung dữ để lại một vết cắn tứa máu sau tai Hứa Gia Lạc, nhưng giờ phút này, hắn lại nhìn thấy được vẻ ngoan ngoãn nghe lời trong đôi mắt mèo tròn xoe.

Hóa ra bé mèo đực kiêu ngạo này cũng sẽ để lộ dáng vẻ như thế trước mặt hắn.

Suy nghĩ đó khiến Hứa Gia Lạc bỗng tàn nhẫn hơn, hắn nheo đôi mắt hẹp dài đầy nguy hiểm.

Kế đó, không chờ Phó Tiểu Vũ đáp lại, hắn đã lật mình nằm đè trên người Omega rồi phủ phục xuống bao trọn cơ thể nhỏ nhắn trong lòng mình.

"Ưm…" Phó Tiểu Vũ không kìm được một tiếng rên rỉ.

Gáy của y lại bị ngậm lấy –

Lần này, thật sự sẽ bị ký hiệu.

Bởi vì hoàn toàn nhận thức được điều này nên cơ thể Omega cũng bắt đầu run nhè nhẹ theo bản năng.

Hứa Gia Lạc rất nặng, một khi nằm trên người như thế này khiến y cảm thấy ngột ngạt áp bách như đang bị một con mãnh thú đè nghiến lại, không thể trốn thoát nổi, không thể hít thở kịp.

Hơi thở nóng hầm hập của Hứa Gia Lạc phả từng đợt lên lớp da gáy non mềm, vị bạc hà càng lúc càng gay mũi hơn.

Đương nhiên Phó Tiểu Vũ biết, đây là tín hiệu trước khi một Alpha bắt đầu chính thức ký hiệu.

Y im lặng siết chặt ga giường, hơi thở trở nên gấp gáp hơn, lỗ chân lông toàn thân cũng đồng thời hô hấp nóng rẫy.

Rốt cuộc, Alpha bắt đầu chạy nước rút…

Trước tiên Hứa Gia Lạc mút tuyến thể của Omega, để bộ phận nhỏ xinh cách một làn da mỏng manh đang sưng tấy kia bị giữ chặt trong khoang miệng lành lạnh của mình, rồi hung dữ gặm cắn.

"Ưm ư…" Giọt mồ hôi không ngừng tứa ra trên sống mũi cao thẳng của Phó Tiểu Vũ: "Hứa Gia Lạc…"

Giai đoạn chờ đợi bị cắn nát tuyến thể chắc chắn là thời điểm tàn nhẫn đối với Omega.

Nhưng với Alpha, trước khi thật sự cắn, mỗi một giây phút tấn công tuyến thể Omega đều là khoảnh khắc thỏa mãn nhất trên sinh lý.

Sau đó là răng.

Răng Hứa Gia Lạc đè lên nơi nhỏ nhắn nhạy cảm kia cọ xát nghiến ngấu hết lần này đến lần khác, giống như có thể xé rách nó bất cứ lúc nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!