Chương 9: (Vô Đề)

Edit: Động Bàng Geii

..o0o..

Khởi công ngày thứ ba, Thẩm Thư Kiệt gặp được cái tên diễn viên đã bỏ tiền để tiến vào đoàn kịch kia.

Người tới còn mang theo bảy tám trợ lý, vênh váo tự đắc mà thẳng tắp nhìn Thẩm Thư Kiệt, nữ chủ cùng Thẩm Thư Kiệt đang ngồi đối diễn với nhau, nghe thấy tiếng động liền nhấc mắt nhìn qua, người nọ cùng nữ chủ đối diện hai giây không thèm chào hỏi, ngược lại còn dương cằm hướng Thẩm Thư Kiệt hừ lạnh: "Là cậu đoạt vai diễn của tôi?"

Thẩm Thư Kiệt đầu tiên là ngơ ngác, sau đó mới vô tội lắc đầu: "Xin hỏi cậu là ai?"

"Tôi là Đinh Thuỵ."

"Chào cậu."

"Ha hả, cậu thật có bản lĩnh nha."

"Qúa khen."

"Cậu đừng đắc ý." Ném câu này lại, liền quay đầu rời đi.

Thẩm Thư Kiệt lật kịch bản, nháy mắt hai cái, tiếp tục cùng nữ chủ đối diễn.

Nữ chủ lần này chính là một diễn viên đang "hot"[1] hiện nay, cô vào trong cái vòng này từ rất sớm, còn cùng Thẩm Thư Kiệt chung một công ti, Thẩm Thư Kiệt coi cô như tiền bối, cô nhíu mày châm biếm: "Ở đâu rớt xuống một con vịt trời vậy không biết?"

[1] nguyên văn [] dịch là lưu lượng hoa đản. Tức là nói tới những diễn viên nổi tiếng, có một lượng fan đông đảo.

Thẩm Thư Kiệt không đáp, chỉ là đẩy chai nước tới trước mặt cô.

Dịch Thuỵ bỏ tiền để vào đoàn kịch không phải chuyện bí mật, hắn tính cách quái đản chẳng coi ai ra gì, thế nhưng có hậu thuẫn vững vàng, chẳng ai ưa cũng chẳng ai muốn rước phiền toái vào người, hắn tin chắc rằng Thẩm Thư Kiệt là muốn ngáng chân hắn, nhưng hắn cùng Thẩm Thư Kiệt không có đối diễn, chỉ có mấy lần cơ hội chạm mặt với nhau, đều là quần diễn, hắn không có được vai diễn của Thẩm Thư Kiệt, biên kịch liền viết cho hắn một vai diễn thoả đáng, sự nghiệp của Tôn đạo là đang ở trong thời kì tăng tiến, mỗi một lần quay một bộ phim, đều ảnh hướng đến tên tuổi của ông về sau, cho nên ông không muốn đánh rớt Thẩm Thư Kiệt cũng là vì vậy, Thẩm Thư Kiệt tuy rằng diễn xuất tệ, nhưng khuôn mặt nhã nhặn lại gần sát với miêu tả nguyên tác, nếu lên màn ảnh quả thật là hấp dẫn một làn sóng người hâm mộ nguyên tác.

Dịch Thuỵ cũng chỉ là người mới, bất quá đường đi của hắn lại không được may mắn như Thẩm Thư Kiệt, chỉ có thể chủ động bò lên giường kim chủ, cũng may là được sủng, làm cho kim chủ yêu thích say mê, há mồm liền muốn bộ phim này, Tôn Hành Mạo sống chết bảo vệ nam một nam hai, lại không bảo vệ được Thẩm Thư Kiệt, ấn tượng đầu tiên khi ông nhìn thấy Dịch Thuỵ, chỉ có bốn chữ: tô son trát phấn ( ý là loè loẹt). 

Bất quá ông không nghĩ tới, Thẩm Thư Kiệt sẽ lại là loại người vì bản thân mà tranh thủ, tính cách của cậu vừa vặn lại đụng phải ý muốn của Tôn Hành Mạo, hai người coi như cũng hợp cạ, bức ảnh ngày hôm đó được phát lên mạng liền bị fan hâm mộ của Thẩm Thư Kiệt lưu lại chia sẻ khắp nơi, miến của cậu ta tuy rằng không nhiều, nhưng  lại tựa như đại dịch mà truyền tới fan của nguyên tác.

Nhà sản xuất chỉ nhìn lợi trước mắt, nhìn bình luận phát triển theo hướng trầm trồ khen ngợi, liền cân nhắc lại một hồi, quyết định cấp cho Dịch Thuỵ vai diễn khác.

Dịch Thuỵ là người có thù tất báo, cái vai diễn kia đối với hắn mà nói cũng không quan trọng gì, cho dù kim chủ có đổi cho hắn một bộ nam chính tên tuổi hơn đi chăng nữa, cũng bị hắn cự tuyệt sạch sẽ, không nghĩ tới cái khác, chỉ muốn tìm phiền toái cho Thẩm Thư Kiệt.

Trước ngày bấm máy coi như thuận lợi, Thẩm Thư Kiệt vĩnh viễn đều là khuôn mặt tươi cười được người người nghênh đón, nhân duyên danh tiếng rất không tồi, Dịch Thuỵ cân nhắc vài ngày muốn nhìn thấy bộ dáng nhớn nhác của cậu, nam nữ chủ sinh ly tử biệt, liền quay hai ngày trong mưa, rốt cuộc cũng chờ đến được Tôn đạo từ bi hô "cut" một tiếng, mới ra khỏi màn mưa, nhanh chóng chùm khăn lông lại, vào thu trời lạnh, Thẩm Thư Kiệt đem canh gừng nóng đã chuẩn bị trước đó chia ra mỗi người một chén, nữ chủ uống hai ngụm liền phun ra hơi nóng: "Em thật hiểu chị nha Tiểu Thẩm."

Sau khi kết thúc công việc, thiết bị làm mưa còn chưa có gỡ xuống, Thẩm Thư Kiệt chủ động hỗ trợ dọn dẹp hiện trường, cậu không có ai giám sát không ai quản, độ tự do tương đối cao, giúp nhiếp ảnh dọn xong cái giá chân, nam nữ chủ liền gọi cậu cùng đi ăn cơm, cậu gật đầu đồng ý mới đi được vài bước, liền cảm giác mưa to tầm tả, dội xuống từ đầu mình, cậu trở tay không kịp, lạnh run một cái lập tức chạy ra khỏi phạm vi của thiết bị, nữ chủ kinh hô một tiếng nhanh chóng mang khăn lông choàng lên người cậu: "Không có việc gì chứ?!"

Thẩm Thư Kiệt ló đầu ra khỏi khăn cười vui đùa hai tiếng: "Ăn trộm nửa ngày, ngay cả thiết bị cũng nhìn không thấy."

Nam chủ đem canh gừng còn nóng đưa qua: "Canh còn không ít, lát nữa mau thay quần áo ra, sau đó lại đi ăn."

Thẩm Thư Kiệt uống một ngụm cong cong khoé mắt cảm ơn, toàn bộ quá trình đều không có ai để ý đến Dịch Thuỵ đang đứng bên cạnh thiết bị, hắn ngay cả lời kịch cũng đã chuẩn bị tốt, kết quả chẳng có ai thèm hỏi hắn một câu? Hắn tức đến nổ phổi đá một cước vào cái xe, nháy mắt liền cảm nhận được sức nặng của sắt thép.

Một đường đánh vô số cái hắt xì, mấy diễn viên cùng nhau trở lại khách sạn, Chu Lâm tức đến đôi mày thanh tú cũng nhăn lại một nhúm: "Dịch Thuỵ hơi quá đáng rồi đấy."

Thẩm Thư Kiệt khoé mắt tươi cười: "Lâm tỷ, không có việc gì."

Chu Lâm nhìn thấy cậu ôn hoà như vậy, thở dài nói: "Vậy em tự chú ý nhiều một chút, hắn nếu còn kiếm chuyện, trực tiếp lột mặt hắn luôn."

"Được."

Trở lại phòng Thẩm Thư Kiệt liền nhanh chóng tắm nước nóng, nằm trên giường gọi cho Giang Hạo Phong, cuộc đầu tiên không có ai nhận, Thẩm Thư Kiệt cầm điện thoại nhìn thời gian, cảm thấy được y chắc là đang đi tắm, đợi nửa tiếng sau lại gọi lại, lần này mới vài giây đã được kết nối, ngữ khí không tốt lắm: "Tôi sắp ngủ rồi."

"A, sớm như vậy a, tôi còn tưởng anh mới tắm xong."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!