Chương 8: (Vô Đề)

Edit: Động Bàng Geii

..o0o…

Thẩm Thư Kiệt đến công ti cùng Vương Bằng nói chuyện một hồi, thời gian không sai biệt lắm mới lái xe trở về nhà, cậu cầm điện thoại lên nhìn bình luận phía dưới, trong lòng nói không nên là cảm giác gì, cha mẹ cậu sớm đã không còn, hiện tại có thể thuận lợi lớn như thế này, nếu không có tâm nhãn sớm đã bị người khác lừa đi bán rồi, cậu từ đầu đến cuối cảm thấy tâm địa thiện lương không phải là mặc người ức hiếp, vài năm nay cậu nhận được sự quan tâm không nhiều lắm, nhưng vẫn không có sa ngã, vẫn tích cực hướng về cuộc sống phía trước, vì tranh thủ một vai diễn mà lợi dụng cả dư luận của miến, kính nhà sản xuất một ly, tuy nói cũng chẳng phải cao siêu gì lắm, nhưng ít ra cũng có thể vì chính bản thân mình mà tranh thủ một chút khoảng trời, cậu nhìn chằm chằm ngón tay của mình đến ngẩn người, sau đó gọi cho Giang Hạo Phong một cú điện thoại, điện thoại bên kia lập tức tiếp nhận, thanh âm như trước lạnh lùng thản nhiên: "Làm sao vậy?"

"Anh đã ngủ chưa?"

"Còn chưa."

"Anh trước đừng ngủ, tôi trở về có chuyện muốn nói với anh."

Đối phương chần chờ một chút, mới "ừm" một tiếng.

Xe tắc xi không thể chạy tới cửa, nhưng mỗi lần như thế này đều sẽ có quản gia lái xe đến chờ cậu, cậu nói cảm ơn với bác quản gia, sau đó leo lên xe, sau khi vào nhà rồi, Giang Hạo Phong quả nhiên đang ngồi ở trên bộ sô pha thượng hạng chờ cậu, trên tay y cầm theo một tờ báo tuỳ ý lật, thấy Thẩm Thư Kiệt vào nhà, vốn biểu tình còn đang lạnh lùng, trong nháy mắt có chút biến hoá, Thẩm Thư Kiệt trong lòng có chuyện đương nhiên không chú ý đến, cậu đi tới bên người Giang Hạo Phong ngồi xuống: "Anh đang đọc gì đó?"

"Tạp chí tài chính và kinh tế."

"Có phải tẻ nhạt lắm không?"

"Nhìn hiểu, sẽ không tẻ nhạt."

"Giang Hạo Phong."

"Ân?"

"Anh cảm thấy, tôi là cái dạng người gì?"

"Tại sao lại hỏi như vậy?"

Thẩm Thư Kiệt gác chân lên sô pha, đầu đặt trên đầu gối: "Ví dụ như miến của tôi, bọn họ hẳn là cảm thấy tôi là người đơn thuần tốt bụng, cảm thấy tôi cần được người khác che chở cần người khác chăm sóc, nhưng kỳ thật, tôi cho tới bây giờ đều luôn dựa vào chính mình để kiếm sống, ngoại trừ gặp được anh, tôi cũng chẳng trải qua chuyện gì may mắn, cho nên tôi không cam lòng khi bị người khác khi dễ, dù cho là một cái vai nho nhỏ đi nữa, tôi cũng sẽ tự tay đoạt lại, tôi chủ động đi lấy lòng đạo diễn, vì bản thân mà tranh thủ vai diễn, anh nói xem nếu bọn họ mà biết tôi là người như vậy, liệu có còn thích tôi nữa không?"

Giang Hạo Phong lật một tờ báo: "Em cảm thấy em làm sai sao?"

"Không có, chỉ là tôi lợi dụng một chút ngôn luận của bọn họ, tôi có chút bất an, dù sao bọn họ quả là rất thích tôi."

"Ngôn luận nói về cái gì?"

"Chờ mong vai diễn mới đi."

"Tôi không hiểu giới giải trí lắm, nhưng tôi biết miến của em nếu muốn nhìn thấy em, chỉ có một cách đó, em nhận diễn ít, lộ diện ít, bọn họ trái lại mới mất hứng, em bị đoạt vai diễn, bị người khi dễ, bọn họ sẽ đau lòng, sẽ chủ động đứng ra nói giúp em."

"Thật như vậy sao?"

"Miến của em thuỷ chung sẽ đứng về phía em, chỉ cần nội tâm em bảo trì thiện lương."

Thẩm Thư Kiệt đầu lệch về một phía ánh mắt lấp lánh nhìn về y: "Giang Hạo Phong."

"Hửm?"

"Anh hôm nay thật ôn nhu a."

Giang thiếu gia ngón tay co giật một chút, biểu tình nháy mắt lạnh xuống: "Em hoa mắt."

Nhìn theo bóng dáng của Giang Hạo Phong lên lầu Thẩm Thư Kiệt khoé miệng hơi hơi vểnh lên, cậu tiếng nói trong trẻo mà hô một tiếng: "Giang Hạo Phong, anh thật tốt."

Giang thiếu gia cước bộ dừng lại một chút không có quay đầu lại, ngoài miệng không nặng không nhẹ mà "hừ" một tiếng đi vào thư phòng. (Lép: anh cứ thích giả cool ngầu quài =)))

Ba ngày sau đó Tôn đạo gọi điện thông báo cho Thẩm Thư Kiệt thu thập hành lý tiến vào đoàn kịch, cậu ở phòng của mình thu thập xong, lại đi tới gõ cửa phòng Giang Hạo Phong: "Tôi lần này phân diễn không nhiều lắm, hơn mười ngày là có thể về."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!