Edit: Động Bàng Geii
..o0o..
Về tới nhà, Thẩm Thư Kiệt liền bưng thùng gỗ một đường chạy tới phòng bếp, Giang Hạo Phong một mình ngồi trong xe cảm thấy bản thân đã hết giá trị lợi dụng, lông mày y nhíu lại lấy điện thoại di động ra tìm tòi một chút thông tin về Tôn đạo, kết quả danh sách hiện ra vô số, y liền đóng trang mạng lại liền chuẩn bị gọi một cú điện thoại, chỉ thấy Thẩm Thư Kiệt chạy ra gọi mình: "Giang Hạo Phong, mau vào xem tôi giết cá!"
Giang thiếu gia đem điện thoại thả lại vào trong túi, mặt không chút thay đổi xuống xe: thật sự là tàn nhẫn.
Giang Hạo Phong đem áo khoác đưa cho quản gia, ôm hai tay để trước ngực nhìn Thẩm Thư Kiệt giết cá, một nhát chém xuống, vốn con cá còn đang nhí nha nhí nhảnh nháy mắt liền trợn mắt trắng, đi đời nhà ma, Thẩm Thư Kiệt là lần đầu làm cá, cậu nghiên cứu một lát, nắm chặt dao hướng tới bụng cá hạ xuống, cá ở sông quả nhiên thịt chắc đầy đặn, hương vị tươi ngon, Tôn đạo từng ở trên bàn rượu không tiếc rẻ gì tán dương thứ này, hơn nữa cũng đã nói rõ phương pháp làm thịt, Thẩm Thư Kiệt đem bụng cá mở ra, bắt đầu xử lý vây lưng, vì da cá trơn, cậu khống chế không tốt lực đạo, luôn làm cho cá trượt ra khỏi tay, Giang Hạo Phong đứng ở phía sau nhìn thấy bộ dáng nghiêm túc của cậu, mặt mày đang khó chịu rốt cuộc cũng nhu hoà lại.
Nhưng còn chưa kịp nhu hoà được vài giây, lông mày liền nhíu chặt lại, y bước nhanh về phía trước, một tay giữ lấy cánh tay bị vây cá cứa phải của Thẩm Thư Kiệt, giọng nói nghiêm khắc nói: "Em không biết vây cá ở sông có thể mang tuyến độc sao? Có thể cẩn thận một chút được không hả?" Nói xong liền trực tiếp lôi người ra khỏi phòng bếp, nói quản gia lấy hòm thuốc đến, Thẩm Thư Kiệt bị y rống cho sửng sờ, mãi đến khi ngồi lên ghế sô pha rồi mới kịp phản ứng lại, cậu cảm thấy tay mình có chút tanh, muốn rút tay trở về, kết quả lại bị Giang Hạo Phong kéo trở về, Giang thiếu gia mày nhăn lại thành một chữ "xuyên" (), y quỳ một gối xuống dưới thảm, lực đạo trên tay không nặng không nhẹ giúp cậu lau đi một ít vết máu, sau đó lấy từ trong hòm thuốc ra cồn sát trùng, dùng bông cẩn thận lau xong, lại tiếp nhận thuốc cao của quản gia đưa tới bôi loạn lên, lại đặt ở bên miệng thổi hai cái… Rưỡi?
Thẩm Thư Kiệt rõ ràng cảm giác được Giang Hạo Phong để lại nửa cái còn lại là do bị nghẹn trong họng, cậu nhu thuận mà chờ Giang thiếu gia thổi hết nửa cái còn lại, kết quả Giang Hạo Phong liền quyết đoán đem tay cậu đặt sang một bên, cũng không thèm quay đầu lại mà đi thẳng lên lầu.
…….
Thẩm Thư Kiệt nâng ngón tay của mình lên, hỏi quản gia: "Y bị làm sao vậy ạ?"
Quản gia mặt mày hiền lạnh giúp cậu dán lại miệng vết thương: "Không có việc gì đâu."
Một buổi chiều đơn giản liền qua đi, Thẩm Thư Kiệt rốt cuộc dựa vào miêu tả của Tôn đạo làm ra một đĩa cá nướng, cậu đơn giản nếm thử một chút mùi vị cảm thấy cũng coi như vừa lòng, phối hợp với bữa tối do dì bảo mẫu mang lên, nhưng chờ lên chờ xuống cũng không thấy Giang Hạo Phong xuống lầu, cậu nâng ngón tay bị thương của mình lên nghiên cứu một lát, đứng dậy lên lầu gõ cửa, Giang thiếu gia vẻ mặt lãnh khốc đi ra mở cửa, thanh âm giống như còn ôm theo khối băng: "Có việc?"
"Đến giờ cơm rồi."
"Không đói bụng."
Thẩm Thư Kiệt biểu tình có chút khó xử, cậu giơ ngón tay bị thương của mình lên quơ quơ: "Nếm thử một chút cá tôi làm đi mà?"
Giang Hạo Phong hừ lạnh: "Tôi là chuột thí nghiệm à?"
"Không phải a."
"Tôi không ăn."
"Nhưng tôi đã làm cả một buổi chiều lận đó."
Giang thiếu gia hay tay ôm trước ngực biểu tình lãnh đạm: cũng không phải làm cho tôi ăn.
"Vai diễn kia của Tôn đạo tôi đã rất cố gắng chiếm được, bất quá nửa đường lại bị người khác chặn mất, anh cũng biết mà, tôi mới vào giới trí không có diễn kỹ cũng không có bối cảnh, chỉ có thể làm vừa lòng bọn họ, anh nếm thử một chút nha? Giúp tôi bình luận một chút thôi được không?" Nói xong còn dùng ngón tay nhẹ kéo kéo góc áo của y.
"Em không cần giả bộ đáng thương."
"Tôi không có giả bộ đáng thương!"
"Giang Hạo Phong, cầu xin anh mà, anh cảm thấy ngon, Tôn đạo nhất định cũng sẽ cảm thấy ngon mà."
Giang thiếu gia ngăn cản không được ánh sáng vụt qua đáy mắt, y biểu tình không đổi, đi xuống lầu: "Là em cầu xin tôi đó."
Thẩm Thư Kiệt cầm lấy đôi đĩa gắp cho một miếng thịt cá tới bên miệng y nói: "Phải phải phải, là tôi cầu xin anh, mau nếm thử nào!"
Giang thiếu gia hạ thấp địa vị tôn quý của mình mở miệng vàng ra, thịt cá tươi rói liền vào bụng, y tâm tình không tồi, ngữ khí vẫn như trước: "Tạm tạm."
"Chỉ là tạm tạm thôi sao?"
"Em là thiên tài chắc? Lần đầu làm có thể ăn ngon được sao?"
"Nhưng chỉ có hai con cá nữa thôi."
"Em cứ đem hai con đó làm đi, luyện tập thêm một chút."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!