Edit: Động Bàng Geii
..o0o..
Thẩm Thư Kiệt đuổi tới công ti, liền nghe được tin tức vai diễn cậu chiếm được đã bị cướp mất, cậu khẽ nhíu mày: không phải đã định rồi sao? Đối phương diễn xuất tốt hơn?
Người đại diện đốt một điếu thuốc thở dài: "Cùng diễn xuất không liên quan, hơn nữa bộ dáng cũng chẳng bằng cậu, bất quá những loại chuyện cạnh tranh như vậy cậu vẫn là nên sớm làm quen đi, đối phương có người nâng đỡ, hơn nữa còn cung cấp chi phí cho đoàn kịch, cậu không có diễn xuất cũng chẳng có hậu thuẫn sau lưng nên họ cân nhắc giữa lợi và hại, đương nhiên là muốn đánh rớt cậu."
Cậu tiến vào giới này không bao lâu đương nhiên vẫn chưa hiểu rõ cách thức này nọ liền nói: "Chúng ta không thể cướp trở về không?"
"Làm sao có thể, trừ phi tiền của cậu so với hắn nhiều hơn."
"Cái này… Chẳng nhẽ những lời trước kia chúng ta nói ở tiệc rượu, đều là uổng phí?"
"Cậu nghĩ thật đơn giản, lời trên bàn rượu chỉ có thể tin được một nửa, hợp đồng chưa đến tay, cũng có thể không giữ lời."
Người đại diện lại rít thêm một ngụm thuốc: "Cậu cùng Lý tổng là quan hệ gì?"
"A, không có quan hệ gì, tôi là… Người nhà giới thiệu mà thôi."
"Vậy người nhà của cậu, cùng Lý tổng nhận thức?"
"Ừm."
"Nếu không cậu thử đi tìm Lý tổng xem, nếu có thể thật sự tranh thủ được vai diễn này, để cho Lý tổng nói giúp cậu hai câu, cũng không phải là không được."
Thẩm Thư Kiệt tự hỏi vài giây: "Quên đi, tôi tự chính mình kiếm sống, thật sự không muốn phiền toái cho người khác."
"Vậy bộ này không cần diễn cũng được, xem bộ khác đi."
"Đợi đã, Vương ca."
"Ân?"
"Tôi cảm thấy Tôn đạo[1] rất xem trọng tôi, chúng ta có thể lôi kéo ông ấy được không?"
[1] Tôn đạo: từ đạo ở đây là viết tắt của từ đạo diễn.
"Cậu rất muốn vai diễn này?"
"A, cũng không phải vấn đề ở vai diễn, nhưng mà bị người khác đoạt đi, nghĩ thế nào cũng muốn tranh thủ một chút." Nói xong lại mỉm cười: "Nếu là do diễn xuất của tôi mà bị đánh rớt, tôi cũng không có một câu oán hận dù sao diễn xuất của tôi quả thật không bằng người ta, nhưng nếu diễn xuất so với tôi còn kém hơn, còn dùng tiền mà đánh rớt tôi, tôi có chút không phục."
Vương Bằng vẫn nghĩ cá tính của cậu yếu đuối nhu mì mặc cho người bài bố điều khiển, lại không nghĩ tới người này cũng có một bộ bất ti bất kháng[2], nháy mắt có chút hứng thú: "Vậy cậu nghĩ như thế nào nói thử xem?"
[2] nguyên văn []: dịch là không kiêu ngạo không siểm nịch. Ví với người biết chừng mực, thoả đáng.
Sáng sớm tinh mơ Thẩm Thư Kiệt đã đi tới trước phòng Giang Hạo Phong gõ cửa, ngày hôm qua về trễ, không thể quấy rầy y nghỉ ngơi, cậu nhớ rõ trước khi mình xuất môn bộ dáng của Giang thiếu gia có vẻ như không quá cao hứng, cửa vừa mở cậu liền hướng về phía Giang Hạo Phong nở nụ cười: "Buổi sáng tốt lành."
Thẩm Thư Kiệt rất am hiểu đạo lý không ai nỡ đánh người đang cười, ngay sau đó liền mở miệng: "Anh ngủ có ngon không?"
Giang thiếu gia biểu tình lãnh khốc: "Có việc gì không?"
"Cũng không có chuyện gì, anh hôm nay có rảnh không?"
Người trước mặt lộ ra khuôn mặt tươi cười khiến Giang thiếu gia có ý nghĩ muốn say xe, y ngày hôm qua hờn dỗi một ngày, còn quyết định mấy ngày nay sẽ không bao giờ… thèm để ý đến Thẩm Thư Kiệt nữa, y gắt gao mím chặt môi, kết quả vẫn là từ bên trong cổ họng phát ra một tiếng: "Ân." (=))) Giang thiếu gia bị chính câu trả lời của mình tức đến không nói nên lời, lông mày của y mỗi lúc càng xoắn xuýt lại với nhau, Thẩm Thư Kiệt thật sự không hiểu rõ lắm tính tình của Giang Hạo Phong, bản thân nãy giờ cũng chỉ nói có ba câu, cũng không biết câu nào có thể khiến cho lông mày của y co rút ghê gớm đến vậy, cậu thử thăm dò một chút: "Vậy, hôm nay anh có thể cùng tôi ra ngoài được không?"
"Đi nơi nào."
"Chúng ta kết hôn lâu như vậy, còn chưa có đi đâu chơi ha? Vừa vặn hôm nay tôi muốn đi câu cá, anh có muốn đi cùng tôi không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!