Chương 56: Tình yêu cuồng nhiệt sau hôn nhân

Tiểu Thành Thành đã đến tuổi tò mò về mọi thứ, có chủ kiến ​​​​của riêng mình và bước vào thời kỳ muốn kiểm soát mọi thứ mà mình có thể kiểm soát.

Không ai được phép đụng vào đồ đạc của cậu bé, những chuyện cậu bé có thể làm thì sẽ tự làm. Ví dụ như có khách đến nhà, chuông cửa reo, cậu bé sẽ tự mình chạy ra mở cửa. Nếu Đường Khê, Tần Kiêu hoặc bảo mẫu đi mở cửa thì cậu bé sẽ không vui.

Nếu cắt móng tay mà không được sự đồng ý của mình thì cậu bé sẽ bám theo người cắt, đòi lại móng tay của mình.

Sau khi cậu bé phát hiện ra vị trí của đồ đạc trong nhà bị thay đổi, cậu bé sẽ yêu cầu Đường Khê và Tần Kiêu đổi vị trí của đồ đạc lại như cũ.

Cậu bé không chỉ có yêu cầu đối với chuyện của mình, mà còn có yêu cầu đối với chuyện của Đường Khê và Tần Kiêu. Cậu bé sẽ cảm thấy thứ thuộc về mẹ mình thì là của mẹ mình, bố không thể động vào. Thứ thuộc về bố thì là của bố, mẹ cũng không được đụng vào.

Một lần Tần Kiêu muốn khoe khoang tình cảm của mình nên đã cố tình gọi cho Ngôn Tầm bằng điện thoại di động của Đường Khê, nói điện thoại của anh hết pin, đang sạc. Kết quả là bị Tiểu Thành Thành phát hiện ra bố đang sử dụng điện thoại di động của mẹ, cậu bé lập tức kêu bố trả điện thoại cho mẹ. Hơn nữa còn ân cần đưa điện thoại của Tần Kiêu cho anh, để anh dùng điện thoại di động của mình.

Khi Tần Kiêu cúp điện thoại thì đã quá muộn, Ngôn Tầm ở đầu bên kia điện thoại nghe rõ những lời của Tiểu Thành Thành. Hơn nữa còn kể lại chuyện Tần Kiêu khoe khoang tình cảm và bị con trai vạch trần, ngăn lại cho nhóm bạn để bọn họ tử hình công khai.

Tần Kiêu tức giận đến mức phớt lờ Tiểu Thành Thành cả ngày. Mãi đến tối khi Tiểu Thành Thành muốn nhờ bố mình nâng lên cao, dưới sự thuyết phục của Đường Khê, Tần Kiêu mới tạm thời làm hòa với con trai mình.

Bởi vì Tiểu Thành Thành không biết mình đã làm bố tức giận.

Tiểu Thành Thành không thích cắt tóc lắm, có lẽ là do sau khi trẻ nhỏ đã phát triển ý thức thì theo bản năng là tự bảo vệ mình. Mỗi khi cậu bé ngồi trên ghế trong tiệm cắt tóc và nhìn thấy thợ cắt tóc giơ kéo về phía mình, cậu bé sẽ làm loạn, không đồng ý cắt.

Đường Khê sợ nếu ép cậu bé cắt tóc sẽ làm lưu lại ám ảnh cho con về chuyện cắt tóc. Sau khi kiên nhẫn thuyết phục, Đường Khê vẫn không thể khiến cậu bé đồng ý cắt tóc, vì vậy cô chỉ có thể tạm thời làm theo ý cậu bé, đưa cậu bé về.

Tóc đứa nhỏ mọc rất nhanh, không bao lâu đã dài đến mức có thể tết thành bím, nhưng cậu bé vẫn không muốn cắt.

Tóc của cậu bé vừa đen vừa dài, Đường Khê lo lắng tóc phía trước chọc vào mắt, không tốt cho thị lực, nên cố ý lấy hai cái kẹp nhỏ kẹp tóc phía trước lên.

Tuy đường nét trên khuôn mặt Tiểu Thành Thành là di truyền từ Tần Kiêu, nhưng bởi vì tuổi cậu bé còn nhỏ, hai má phúng phính nên nhìn không có khí chất lạnh lùng như Tần Kiêu. Bây giờ mái tóc dài bồng bềnh buông xõa xuống bả vai, trước trán còn có hai cái cài tóc, xinh xắn như một cô bé.

Đường Khê đưa cậu bé đến studio, các đồng nghiệp trong studio đều thích chơi với cậu bé, tranh nhau chụp ảnh cùng cậu bé. Những người trên đường không biết cậu bé sẽ nhìn thêm hai lần, nghĩ rằng đứa trẻ đáng yêu như vậy là một cô bé.

Đứa trẻ cũng thích nghe lời khen, ban ngày chỉ nghe người khác khen đáng yêu, sau khi về nhà lại thích đứng trước gương dùng chiếc lược nhỏ chải mái tóc dài của mình. Ngày thứ hai, cậu bé chủ động cõng chiếc ba lô nhỏ của mình trên lưng, muốn được mẹ đưa đi làm cùng, còn phải nhắc mẹ cài chiếc kẹp nhỏ cho cậu bé.

Nếu kẹp tóc lên thì các cô sẽ khen nó dễ thương.

Vừa rồi Tần Kiêu bận đi công tác mấy ngày nay, chưa bao giờ thấy con trai mình dễ thương như vậy. Quý Chính Sâm và Diệp Sơ Hạ cùng nhau đến thăm Tiểu Thành Thành vào cuối tuần, cố ý gửi ảnh của Tiểu Thành Thành cho Tần Kiêu, trêu chọc là con trai anh rất dễ thương, hãy để cậu bé nuôi tóc dài thử một chút. Không chừng cũng sẽ dễ thương, dù sao thì hai người cũng có khuôn mặt giống nhau.

Buổi tối hôm sau, Tần Kiêu về đến nhà, Đường Khê đã cho Tiểu Thành Thành đi ngủ. Tần Kiêu đến phòng trẻ em xem con trai, rồi lại trở về phòng ngủ chính hỏi Đường Khê.

"Con còn không muốn cắt tóc sao? Mấy ngày nay em không dẫn nó đến tiệm cắt tóc thử một chút à?"

"Hôm trước em đưa con đi, vừa tới cửa tiệm cắt tóc là nó đã không muốn rồi."

Tần Kiêu nói: "Thời tiết gần đây càng ngày càng nóng, tóc thằng bé quá dài, vùng da xung quanh cổ rất dễ bị bệnh sởi."

"Bây giờ thằng bé rất ngại cắt tóc. Nếu không thể, trước tiên em sẽ dùng dây buộc tóc của con lại.

"Không được." Tần Kiêu kiên quyết phản đối: "Con trai để tóc ngắn sẽ tốt hơn, giao chuyện cắt tóc cho anh."

Anh chủ động tiếp nhận nhiệm vụ khó khăn này, Đường Khê cảm thấy vui vẻ nhẹ nhõm: "Được, anh đi giải quyết đi, nhưng chỉ có thể vào lúc cậu bé tỉnh, không được thừa dịp con ngủ mà cắt lén."

Nếu không, Tiểu Thành Thành chắc chắn sẽ gây rắc rối.

Tiểu Thành Thành đã nhiều ngày không gặp bố mình. Buổi sáng thức dậy, đột nhiên nhìn thấy bố, cậu bé rất vui vẻ, đưa cánh tay về phía Tần Kiêu: "Bố ơi, ôm con đi."

Tần Kiêu bế cậu bé lên, Tiểu Thành Thành giơ tay vuốt tóc mình, cố gắng thu hút sự chú ý của bố, để bố nhìn thấy mái tóc của mình.

Tần Kiêu đều đã xài qua hết những chiêu này, đương nhiên là nhìn ra ý đồ của con trai. Anh không để ý đến hành động của con trai, bế nó vào phòng tắm tắm rửa.

Đường Khê đi tới bên cạnh anh, nói: "Để em trông chừng con, anh đi ăn cơm trước đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!