"Dọn nhà phiền phức lắm, em rất thích điều kiện sống ở nơi này, không muốn chuyển." Đường Khê thẳng thừng từ chối đề nghị dọn nhà của Tần Kiêu: "Nếu như anh không muốn nghe người khác bàn tán về mình thì sau này em sẽ đi chợ một mình, anh không đi cùng với em là được."
Đường Khê muốn đi lấy lọ gia vị, Tần Kiêu ôm cô, cô không tiện lấy, bèn vỗ tay Tần Kiêu: "Lấy giúp em lọ xì dầu với."
Tần Kiêu buông cô ra, lấy lọ xì dầu ở kế bên đưa cho cô.
Đường Khê nhận lấy, vừa cho xì dầu vào nồi vừa nói: "Đây là món cuối cùng rồi, nấu xong món này là có thể ăn tối được rồi."
Tần Kiêu nhếch môi, vẻ mặt chán nản, cả người giống như bị hút cạn sức sống, đứng chết lặng ở một bên.
Đường Khê mặc kệ anh, tiếp tục nấu cơm.
Nấu xong món cuối cùng, cô rửa tay ở bồn rửa tay xong mới quay người lại nhìn Tần Kiêu đang sáp lại gần cô, chỉ vào đôi môi không hề cong lên chút nào của anh, cười nói: "Được rồi, có gì đâu mà, chợ thực phẩm ngày ngày người đến người đi, chuyện buôn dưa nhiều lắm, họ chỉ nghe Lý Tráng Tráng nói vậy thì bàn tán một chút thế thôi, ngay cả mặt mũi anh thế nào họ còn chẳng biết.
Hôm nay ăn Tết, phải vui vẻ một chút chứ."
Tần Kiêu khép hờ hàng mi, ừ một tiếng, không biết là nghĩ thoáng hay là sự đã rồi, không thể thay đổi, vò đã mẻ thì không sợ rơi vỡ.
Hai người mang thức ăn sang phòng ăn, Đường Khê cầm một chai rượu vang đỏ tới, Tần Kiêu hỏi: "Muốn uống rượu à?"
Đường Khê gật đầu: "Uống một chút, hai chúng ta mỗi người một ly, không uống nhiều."
Cô đưa rượu cho Tần Kiêu: "Anh khui đi."
Tần Kiêu khui chai vang đỏ, rót hai ly.
Đường Khê cầm ly lên, Tần Kiêu ăn ý cầm ly lên chạm ly với cô, nói: "Khê Khê, chúc mừng năm mới."
"Ôi, sao anh lại cướp lời thoại của em vậy, em muốn là người nói câu này trước, anh rút lại đi, để em nói trước."
Tần Kiêu cười: "Không thể rút lại được, em đổi sang câu khác đi."
Đường Khê: "Anh Tần, năm mới vui vẻ."
Tần Kiêu ám chỉ: "Em có thể đổi sang một câu ba chữ."
Ba chữ?
Em yêu anh?
Đường Khê hiểu ý anh muốn nghe gì nhưng cô cố ý giả vờ không hiểu: "Có câu chúc mừng năm mới nào có ba chữ nhỉ?"
Cô nghiêng đầu suy nghĩ một chút: "Hình như không có câu chúc mừng năm mới nào ba chữ cả, anh nghĩ đến ba chữ gì vậy?"
Tần Kiêu nhìn thấy sự giảo hoạt lóe lên trong mắt cô, anh cúi người lại gần hôn môi cô, cắn nhẹ cánh môi dưới của cô một cái.
Đường Khê rên khẽ một tiếng, vỗ nhẹ vào vai anh, trừng mắt liếc anh một cái.
Tần Kiêu dịch môi lại gần tai cô, giọng trầm trầm: "Anh yêu em."
Đường Khê lập tức nhoẻn miệng cười, học theo anh, hơi nghiêng mặt, kề môi lại gần tai anh, hôn phớt vành tai anh, khẽ nói: "Em yêu anh."
Cơm nước xong xuôi, hai người lại ngồi ở sô pha phòng khách xem tivi, lúc này các kênh trên tivi đều đang phát dạ hội liên hoan, so với hôm qua cả nhà họ Tần cùng ngồi với nhau xem ti vi ở phòng khách thì hai người có vẻ hơi quạnh quẽ.
Tần Kiêu ôm Đường Khê vào lòng, để cô ngồi lên chân anh, vuốt ve mặt cô, hỏi: "Thấy chán à?"
"Không hề." Đường Khê biết anh muốn nói gì, cô vòng tay ôm cổ anh, nói: "Em thích cả nhà cùng ngồi với nhau nói chuyện phiếm rôm rả nhưng em còn thích lẳng lặng ngồi chung với anh như thế này hơn."
Tần Kiêu cúi đầu, cọ trán lên trán cô, đưa mắt nhìn môi cô, đang chuẩn bị hôn nó thì Đường Khê bỗng nhiên rời khỏi lòng anh, nói: "Em đi lên tầng trên lấy thứ này, anh ngồi đây chờ em nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!