Chương 49: Tình yêu cuồng nhiệt sau hôn nhân

Đường Khê đi ra ngoài cửa, ngẩng đầu nhìn lên trên cửa, nói với Tần Kiêu: "Cao quá, phải vác ghế ra đây đứng mới dán được."

Tần Kiêu vẫn đứng tại chỗ, cầm câu đối Tết trên tay, mặt không thay đổi chút nào, cứ như thể bị người ta điểm huyệt định thân, không nhúc nhích được.

Đường Khê thấy anh như vậy, không khỏi buồn cười, có điều xét thấy chuyện này gây ra tổn thương nghiêm trọng trong lòng anh, cô không thể lại xát muối lên vết thương của anh, khiến bóng ma tâm lý của anh thêm trầm trọng, cho nên cô cắn đầu lưỡi, liều mạng nín cười, điềm nhiên nói lảng sang chuyện khác như thể không có chuyện gì: "Tần Kiêu, anh mau vác ghế ra đây dán câu đối tết đi, ngoài này gió thổi, em đứng đây thấy hơi lạnh."

Tần Kiêu thấy cô bảo lạnh thì mới hoàn hồn khỏi cảm giác xấu hổ khủng khiếp, sải bước đi tới trước mặt cô, để câu đối Tết lên kệ tủ ở cửa, nắm bàn tay hơi lành lạnh của cô, bỏ vào trong túi áo của anh, hỏi: "Còn lạnh không?"

Thể chất của Đường Khê hơi hàn, vào đông, tay chân dễ bị lạnh, dù có mặc nhiều quần áo thì bàn tay sờ tới sờ lui vẫn thấy lạnh, thực ra cô không cảm thấy lạnh, chỉ cố ý kể khổ để đánh lạc hướng sự chú ý của anh mà thôi.

Cô tì cằm lên ngực anh, ngẩng mặt lên nhìn mặt anh, cười lắc đầu, nói: "Không lạnh, Tần Kiêu, vì sao anh mặc ít quần áo hơn em nhiều mà người lại nóng hơn em nhỉ?"

Tần Kiêu cụp mắt, lặng lẽ nhìn cô, hỏi: "Em muốn làm à?"

Đường Khê: "..."

Cô nói muốn làm lúc nào, chẳng qua cô muốn an ủi linh hồn bị tổn thương của anh nên kiếm đại một cái cớ để khen anh mà thôi, thế mà lại bị anh xuyên tạc thành ý này, đầu óc của người đàn ông này rốt cuộc được làm từ gì vậy.

Cô nhanh chóng rụt tay khỏi ngực anh, lùi lại một bước, lắc đầu nói: "Dán câu đối Tết trước đi đã."

Tần Kiêu nói nghe như tiếc nuối: "Không làm thì trêu ghẹo anh làm gì?"

Đường Khê: "..."

Cô thực sự không nên đồng tình với anh, người đàn ông này tự mình nghĩ xiên nghĩ xẹo rồi lại đổ lỗi cho cô.

Cảm xúc trìu mến vừa rồi dâng lên trong lòng biến mất hầu như không còn tung tích, cô giận dỗi giục anh: "Mau dán câu đối Tết đi, đừng lề mề, dán xong câu đối Tết em còn phải nấu cơm tối nữa."

Tần Kiêu nhìn cô một cái, xoay người vào bếp bê ghế ra để trước cửa, Đường Khê vịn ghế đề phòng anh trèo lên ghế bị ngã.

Tần Kiêu cầm tấm hoành phi để dán phía trên cửa, nói với Đường Khê: "Em không cần phải giữ đâu, một mình anh dán được rồi, em đi vào đi."

Đường Khê nói: "Em không giữ ghế, ghế dễ bị đổ lắm."

Tần Kiêu leo lên ghế, đứng trên ghế, cúi đầu xuống nhìn cô, nói: "Em bỏ tay ra đi, không đổ đâu."

Đường Khê không muốn tranh cãi vấn đề ghế có đổ hay không với anh, cô ngẩng đầu lên nói với anh: "Anh dán nhanh lên, dán xong đi vào."

Tần Kiêu không nói thêm gì nữa, canh chừng khoảng cách bằng mắt, dán tấm hoành phi lên chính giữa.

Đường Khê thấy anh dán xong hoành phi bèn đưa chữ Phúc cho anh.

Hai người phối hợp với nhau dán chữ Phúc, câu đối cho cửa nhà. Thời gian không còn sớm nữa, Đường Khê vào bếp chuẩn bị cơm tối, Tần Kiêu rửa sạch toàn bộ những thực phẩm cần rửa xong, rảnh rỗi, đứng bên cạnh nhìn Đường Khê nấu cơm, trong đầu lại bắt đầu nghĩ chuyện Đường Khê nói lúc vừa mới về tới nhà.

Cả chợ thực phẩm đều biết chuyện hồi trẻ anh từng yêu thầm một cô gái nhưng vì nghèo nên không dám tỏ tình?

Lý Tráng Tráng nói như vậy ở chợ?

Tối hôm anh gặp Lý Tráng Tráng đó, anh đã dặn Lý Anh bảo Lý Tráng Tráng chuyển sang chợ khác, hôm sau Lý Anh báo lại với anh chuyện đã được giải quyết, hiện giờ anh lại nghe được chuyện này từ miệng Đường Khê, đây chính là cái mà Lý Anh nói đã giải quyết rồi sao?

Tần Kiêu nhíu mày, quay người đi ra khỏi phòng bếp.

Đường Khê nghe thấy tiếng cửa mở ở phòng khách, nhìn ra ngoài một cái, thấy Tần Kiêu cầm điện thoại đi ra ngoài, đoán chừng chắc hẳn trong lòng anh vẫn canh cánh chuyện ở chợ thực phẩm, nhớ lại dáng vẻ cực kỳ mất tự nhiên của anh, tranh thủ lúc anh không có ở đây, cô lén cười trộm.

Tần Kiêu đi ra ngoài sân, đứng bên cạnh chiếc đu dây, gọi điện cho Lý Anh.

Dạo này cuộc sống của Lý Anh khá tốt, tình cảm của ông chủ bà chủ ngọt ngào, tâm trạng ông chủ tốt đẹp, mặc dù thỉnh thoảng vung cơm chó cho anh ta nhưng chỉ cần anh ta giữ chắc được bát cơm chó thì ông chủ sẽ vừa vung cơm chó vừa hào phóng vung tiền thưởng cho anh ta.

Hai ngày nay được nghỉ, ông chủ và bà chủ cùng đón tết với nhau, không có chuyện gì cần tìm anh ta, sáng nay anh ta thấy ông chủ đăng một bài show ân ái ở vòng bạn bè bèn thổi phồng đôi câu ở dưới, ông chủ còn nhắn tin riêng với anh ta, bảo muốn tặng anh ta một chiếc xe, cho anh ta tự chọn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!