Chương 48: Tình yêu cuồng nhiệt sau hôn nhân

Đường Khê và Tần Kiêu ở nhà tổ của nhà họ Tần mấy hôm, chiều mồng một đầu năm, Tần Kiêu lái xe chở Đường Khê về ngôi nhà nhỏ của hai người.

Đường Khê vừa lên xe lập tức ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa sổ xe, xấu hổ không nhìn anh, hờn dỗi với anh.

Xe chạy cách nhà tổ của nhà họ Tần hai, ba cây số, Tần Kiêu liếc nhìn cô gái vẫn luôn phớt lờ mình, nói với Đường Khê đang xoay gáy về phía mình, khẽ gọi cô: "Khê Khê."

Đường Khê nói mà chẳng quay đầu lại: "Anh tập trung lái xe đi, đang lái xe đừng phân tâm nói chuyện với em."

Tần Kiêu dừng xe lại ven đường, cúi người, hai tay giữ vai cô, muốn xoay mặt cô lại. Đường Khê cúi thấp đầu, tay cuộn thành nắm đấm, nện một cái vào ngực anh, giận dỗi nói: "Tránh ra, đừng chạm vào em."

Cô hơi cúi đầu, gương mặt hơi nóng lên.

Tần Kiêu kề vào tai cô, ấm giọng dỗ dành: "Anh biết lỗi rồi, đừng giận nữa được không?"

Đường Khê nhếch môi, không để ý tới anh.

Tần Kiêu cứ thế kề sát mặt cô, con ngươi đen như mực nhìn chằm chằm gương mặt trắng hồng của cô một lát, đột nhiên anh dụi đầu vào vai cô, nũng nịu nói: "Khê Khê, anh biết lỗi rồi, đừng không để ý đến anh mà."

Đường Khê không ngờ anh lại biết cả chiêu này, cô thoáng nhìn anh cầm tay cô cọ qua cọ lại, sợi tóc hơi rối, mi mắt hơi ngước lên, đôi mắt đen láy nhìn về phía mặt cô, quan sát sắc mặt của cô. Cô lập tức dở khóc dở cười, đẩy bả vai anh, nói: "Anh làm gì vậy, đàn ông lớn tướng vậy rồi mà còn nhõng nhẻo."

Tần Kiêu nhíu mày cười, ngẩng đầu lên, trực diện với cô, hàng mi cụp xuống, mặt mày tỏ ý khúm núm nhún nhường: "Đừng giận anh, lần sau anh sẽ chú ý, được không?"

Lần sau sẽ chú ý?

Ở chung với Tần Kiêu lâu như vậy, Đường Khê biết rõ hai chữ "chú ý" trong miệng anh có nghĩa là qua loa đại khái, thiếu chân thành, chừa lại đường lui cho lần sau tái phạm, phạm phải lỗi tương tự, bởi vì anh chỉ nói sẽ chú ý, không hề nói chắc chắn sẽ không tái phạm.

Đường Khê hừ lạnh một tiếng, quay mặt ra ngoài cửa sổ một lần nữa.

"Khê Khê." Tần Kiêu kề vào tai Đường Khê gọi một tiếng, ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trên người cô, anh nheo mắt lại nhìn vành tai ửng đỏ của cô, muốn chạm vào nó, hôn nó, nhưng hiện tại vẫn chưa dỗ được cô, lúc này mà giở trò lưu manh nhất định sẽ càng làm cô giận hơn, anh dịch môi lùi lại một chút, khẽ nói xin lỗi: "Tất cả là lỗi của anh, Khê Khê, em nể tình anh hơn hai mươi năm qua vất vả lắm mới dẫn được vợ về nhà ăn tết nên tâm trạng quá kích động, không kiềm chế được bản thân mà tha thứ cho anh lần này nhé."

Đường Khê: "..."

Tần Kiêu nói nhỏ lại, giọng dần trở nên tủi thân: "Mấy ngày chúng ta ở nhà tổ, em không cho anh gần gũi em, buổi tối cũng không cho anh chạm vào, anh phải nhịn rất khổ sở."

Đường Khê: "..."

Người đàn ông này quả thực là không biết xấu hổ, lời như vậy mà anh cũng nói ra được.

Bởi vì ở nhà tổ có đông người, phức tạp, không tiện như lúc hai người ở riêng, nên Đường Khê cố ý nhắc nhở Tần Kiêu không được động tay động chân với cô ở bên ngoài phòng ngủ, cô đã dặn dò tận mấy lần, Tần Kiêu đều ngoan ngoãn tỏ ý anh biết rồi.

Đường Khê cho rằng anh nói biết rồi nghĩa là anh sẽ tuân thủ nghiêm ngặt.

Hơn nữa, cô chỉ cấm anh không được làm những chuyện thân mật như hôn nhau ở bên ngoài phòng ngủ, ở trong phòng ngủ, anh vẫn có thể hôn, buổi tối cô sợ động tĩnh quá lớn sẽ bị bố Tần, mẹ Tần nghe thấy nên không cho anh làm. Buổi tối đầu tiên anh nghe lời, không làm gì cả. Thế nhưng, đêm qua anh lại ôm cô, nào kể khổ, nào dùng mỹ nam kế, cuối cùng cô không chống lại nổi cám dỗ, đồng ý cho anh làm nhưng phải nhẹ nhàng một chút, không được gây ra tiếng động quá lớn để bố Tần, mẹ Tần nghe được.

Thế nhưng suốt cả quá trình chỉ có cô cố chịu đựng không phát ra tiếng, anh còn cố ý chơi xấu, làm dữ dội hơn bình thường.

Chuyện trên giường cô không thèm tính sổ với anh.

Trước giờ cơm trưa, Viện Viện lên lầu gọi họ xuống ăn cơm, lúc đi ra khỏi phòng ngủ, ra tới ngoài hành lang, bỗng nhiên anh ghì cô lên tường hành lang để hôn, kết quả là Viện Viện đi xuống dưới nhà thấy họ chưa xuống nên lại quay lại gọi họ, cô ấy đứng ở đầu cầu thang, say sưa ngon lành xem anh trai chị dâu hôn nhau đắm đuối, không lên tiếng nhắc nhở.

Đường Khê không biết cô ấy đứng ở đó nhìn bao lâu, chỉ biết lúc ăn cơm, cô ấy thỉnh thoảng lại ngước mắt lên nhìn cô và Tần Kiêu, nhếch môi cười mờ ám.

Lúc đó, Đường Khê chỉ hận không tìm được một cái lỗ để chui vào.

Đến tận giờ, tâm trạng của cô vẫn chưa bình thường lại được, mặt nóng rần.

Tần Kiêu còn không biết xấu hổ nói như thể cô làm anh phải chịu rất nhiều ấm ức vậy.

Đường Khê không nhịn được phản bác lại anh: "Anh nhịn gì chứ, em không cho anh làm, anh có nghe không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!