Chương 46: Tình yêu cuồng nhiệt sau hôn nhân

Đường Khê nhìn thấy hai chữ yêu em trên mảnh giấy, cong khoé môi cười ngẩng đầu lướt nhìn xung quanh, nhưng không nhìn thấy Tần Kiêu.

Cô cầm điện thoại, chụp một tấm hình mảnh giấy và bông hồng, gửi cho Tần Kiêu.

Đường Khê: [Nhận được rồi.]

Chồng yêu dấu: [Không hỏi anh đang ở đâu à?]

Đường Khê: [Không cần hỏi, em biết anh đang ở đâu.]

Chồng yêu dấu: [Đang ở đâu?]

Đường Khê: [Đang ở trong… tim em đó.]

Đường Khê gửi xong lời tâm tình này, muốn biết Tần Kiêu sẽ có phản ứng gì, lại có hơi xấu hổ.

Cô đã rất lâu không gửi cho anh những lời âu yếm thế này rồi.

Trước đây khi Đường Khê gửi những lời nhắn nhủ một cách chấp hành nhiệm vụ, cũng không cảm thấy gì. Nhưng lúc nghiêm túc gửi cho anh, cô luôn cảm thấy mặt hơi nóng, tim đập cũng nhanh hơn.

Cô lật điện thoại để úp xuống bàn, cười nhìn về phía Tô Chi.

Tô Chi đang soạn một tin nhắn dài, chia sẻ với Diệp Sơ Hạ về chuyện Đường Khê vừa kể cô ấy nghe, khoé mắt liếc thấy hai tay Đường Khê chống cằm, vẻ mặt ngọt ngào nhìn mình, tầm mắt cô ấy rời khỏi điện thoại, buồn cười nói: "Cô Đường Khê, có thể tém lại mấy chữ "tôi yêu đương rồi" trên mặt cậu không."

Suy nghĩ của Đường Khê đều đặt hết lên việc Tần Kiêu sẽ trả lời mình thế nào, lại sợ Tô Chi nhìn ra, lần sau không chịu cùng cô ra ngoài nữa, tìm đại chuyện khác để nói: "Quà nhà hàng tặng cậu, cậu không mở ra xem coi là gì?"

Tô Chi liếc nhìn hộp quà bên cạnh, cầm lấy mở ra xem.

Bên trong là cục sạc dự phòng.

"Nhà hàng này thật biết chuẩn bị quà nha, đúng lúc điện thoại của tớ hết pin." Tô Chi lấy điện thoại cắm sạc vào, hỏi Đường Khê: "Quà của cậu là gì thế?"

Đường Khê cầm bông hồng lên cho cô ấy xem.

Tô Chi vừa thấy quà của cô là bông hồng nhìn được nhưng không dùng được, nói: "Sao của cậu là bông hồng vậy." Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ Luvevaland. co để ủng hộ nhóm dịch nhé. Nếu có thắc mắc gì về bản chuyển ngữ bạn có thể nhắn về fanpage nhóm dịch là Sắc

- Cấm Thành hoặc fanpage của web là LuvEva land nhé.

Đường Khê biết quà của mình và Tô Chi đều là do Tần Kiêu chuẩn bị nên cũng nghiêm túc nói bậy theo phục vụ: "Đây là hộp quà bí mật mà, ngẫu nhiên thôi."

Tô Chi nói: "Tớ biết là ngẫu nhiên, ý của tớ là sao nhà hàng lại chuẩn bị quà như thế, bông hoa này nhiều lắm mấy ngày là héo tàn rồi, lấy cái này cũng chẳng có tác dụng gì, chỉ có một bông."

Tô Chi thật sự đã thể hiện đặc trưng của người chưa từng yêu đương từ khi sinh ra một cách triệt để.

Đường Khê vốn không định nói với cô ấy đây là quà do Tần Kiêu chuẩn bị, nhưng khi nghe thấy cô ấy mắng bông hồng không có tác dụng gì, cô không nhịn được mà cầm tờ giấy lên, cho cô ấy xem mấy chữ trên đó.

"Hoa sẽ úa tàn, nhưng tình yêu thì không."

Tô Chi: "…"

Mặc dù trên giấy note không có ghi tên, chỉ có hai chữ yêu em, nhưng Tô Chi nhìn thấy dáng vẻ ngọt ngào của Đường Khê, lại nhìn trong hộp quà của mình chỉ có mỗi cục sạc dự phòng, không hề có giấy note viết mấy lời như vậy, cô ấy lướt qua nhìn mấy bàn khác, không thấy có quà tặng gì, Tô Chi bỗng chốc hiểu ra.

"Đây không phải là do chồng cậu chuẩn bị chứ?"

Đường Khê gật đầu: "Là do anh ấy chuẩn bị đấy, chữ trên đây cũng là do chính tay anh ấy viết."

Tô Chi cạn lời thổi một chùm tóc rũ xuống trước mặt: "Tớ thu lại những lời vừa nói, là do tớ chưa từng thấy sự đời, hai người đúng là rất biết cách yêu đương, ăn bữa cơm thôi cũng phải truyền giấy."

Đường Khê cảm thấy hơi nóng, dùng thun cột mái tóc xõa ở sau lưng lên, cười nói: "Là vì hôm nay trùng hợp gặp nhau đó mà, ở chung trong một trung tâm thương mại, anh ấy không thể ăn cơm cùng tớ, chắc chắn phải bày tỏ một chút chứ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!