Chương 45: Tình yêu cuồng nhiệt sau hôn nhân

Tần Kiêu nhìn thấy Đường Khê bắn tim cho anh, khoé môi cong lên, ý cười trong mắt càng đậm hơn, cất bước vào thang máy, như không kịp chờ đợi mà bước xuống bậc thang phía dưới.

Đám người phía sau Tần Kiêu vội vàng đi theo, cảnh tượng hoành tráng thu hút ánh nhìn của nhiều người xung quanh trong trung tâm thương mại.

Đường Khê thấy dáng vẻ vội vàng gấp gáp của anh, đoán được có lẽ là anh muốn qua đây, vội vàng phất tay với anh, tỏ ý bảo anh đừng qua.

Phía sau anh có quá nhiều người, cho dù có qua đây cũng không thể nói được gì, sẽ rất lúng túng.

Tần Kiêu dừng bước chân lại, để thang máy từ từ đưa anh từ tầng hai xuống tầng một, đứng bên ngoài thang máy, điều chỉnh lại biểu cảm, mím môi, giả vờ tỏ vẻ nghiêm túc trước mặt đám cấp dưới. Sau đó từ từ nâng cánh tay lên, để ở trước ngực, làm dấu tay bắn tim, nghiêng mắt nhìn Đường Khê.

Người phụ trách của trung tâm thương mại vừa báo cáo xong tình hình kinh doanh, gần đây trung tâm thương mại tổ chức hoạt động khuyến mãi để thu hút khách hàng, quầy chuyên bán mỹ phẩm chăm sóc da ở tầng một là khu vực khuyến mãi lớn nhất, hầu như trên mỗi quầy hàng đều có dán logo giảm giá.

Người phụ trách thấy tổng giám đốc Tần đứng ở tầng một, tầm mắt nhìn về phía quầy chuyên bán mỹ phẩm, vội báo cáo kế hoạch của hoạt động, nhân viên phía sau đều không dám liếc ngang liếc dọc mà tập trung tinh thần đối đáp với chuyến thị sát của ông chủ. Chỉ có người đứng bên cạnh anh, cách anh gần nhất là Lý Anh nhìn thấy, ngoài mặt thì ông chủ anh ta nghiêm túc thị sát công việc, nhưng sau lưng thì đang lén lút bắn tim cho bà chủ.

Cũng không phải là lén lút.

Mặc dù những người khác đều không nhìn thấy, nhưng mà anh ta nhìn thấy.

Rất rõ ràng, ông chủ anh ta suy xét đến những nhân viên đi phía sau, nên lúc nãy mới ra hiệu cho anh ta đi ra phía trước một chút, mượn cơ thể của anh ta để chặn lại tầm nhìn của những người khác, bắn tim cho bà chủ.

Nhưng cũng rất rõ ràng, ông chủ không hề suy xét đến anh ta.

Anh ta cũng là người mà, tại sao ông chủ lại không biết tránh né anh ta chứ.

Đường Khê nhìn thấy Tần Kiêu đứng đó bắn tim, để tay lên môi, hôn một cái, mỉm cười tặng cho anh nụ hôn gió.

Tần Kiêu nhìn thấy nụ hôn gió của cô, hơi nghiêng người, giấu đầu hở đuôi mà liếc người phía sau, nâng cánh tay phải lên, ngón tay hơi nắm lại thành quyền trong không khí, làm ra dáng vẻ nhận lấy nụ hôn gió của Đường Khê, từ từ để lại cánh tay ở trước người, giả vờ nhìn đồng hồ đeo tay, sau đó chậm rãi để nắm tay bên môi, hôn một cái.

Lúc bỏ tay xuống, anh không nhịn được mà nhướng mày cười với Đường Khê, hơi lắc lư cái đầu, đắc ý nhìn Lý Anh ở bên cạnh.

Lý Anh: "…"

Anh ta nhìn thấy rồi.

Anh ta biết bà chủ đến rồi, bà chủ đang bắn tim cho anh, bà chủ đang hôn gió anh, thật sự không cần phải cố tình ra hiệu cho anh ta nhìn đâu.

Nhưng mà ông chủ ra hiệu với anh ta như vậy, chẳng lẽ là do tư thế cầm tô ăn cơm chó của anh ta vẫn chưa đúng sao?

Đầu Lý Anh xoay chuyển nhanh chóng, lấy điện thoại trong túi ra, mở chức năng quay phim, giơ lên, nhắm vào bà chủ đang bắn tim hôn gió ông chủ, chuẩn bị giúp ông chủ quay lại hình ảnh cần phải ghi lại vào hồi ức đời người.

Đường Khê phát hiện Lý Anh giơ điện thoại lên, không biết đang chụp hay là quay cô, hơi ngại ngùng bỏ bàn tay đang bắn tim xuống, xấu hổ kéo Tô Chi đang đứng bên cạnh với vẻ mặt cạn lời đi vào quầy chuyên bán mỹ phẩm chăm sóc da.

Tần Kiêu thấy Đường Khê trốn rồi, thu hồi ánh mắt, nhìn Lý Anh với sắc mặt ghét bỏ.

Lý Anh thấy ông chủ nhìn mình với vẻ mặt "xem việc tốt mà cậu làm đi, doạ Đường Khê chạy mất rồi". Anh ta vô tội bỏ điện thoại xuống.

Cũng đâu thể trách anh ta được.

Vốn dĩ anh ta đang ăn cơm chó, cảm thấy rất ngon, là do ông chủ cứ mãi lắc đầu nhướng mày với anh ta, ra hiệu cho anh ta mà.

Với sự hiểu biết của anh ta với ông chủ, ông chủ anh ta đang ngầm ra hiệu cho anh ta phải quay hình lại, bây giờ bà chủ chạy mất rồi, ông chủ lại muốn đổ tội lên người anh ta.

Người làm công thật là khó quá mà.

Tần Kiêu đứng tại chỗ một lúc lâu, điện thoại nhận được tin nhắn của Đường Khê.

Vợ Yêu Dấu: [Anh làm việc trước đi, em không làm phiền anh nữa, vốn dĩ hôm nay Chi Tử không định đi dạo trung tâm thương mại, là do em kéo cậu ấy đến tìm anh, trước đó cậu ấy không hề biết em cố tình đến tìm anh, bây giờ em phải cùng cậu ấy đi mua đồ để đền tội đây.] Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ Luvevaland. co để ủng hộ nhóm dịch nhé. Nếu có thắc mắc gì về bản chuyển ngữ bạn có thể nhắn về fanpage nhóm dịch là Sắc

- Cấm Thành hoặc fanpage của web là LuvEva land nhé.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!