Tần Kiêu vùi mặt vào ngực Đường Khê, cảm nhận nhịp tim của cô, lồng ngực anh phập phồng vì phấn khích, trong căn phòng im lặng, nhịp tim của hai người dường như hòa quyện vào nhau.
Không biết qua bao lâu, Tần Kiêu vẫn ôm chặt lấy eo cô, mở miệng, giọng nói run rẩy: "Khê Khê, em, em có yêu anh không?"
Đã biết trước câu trả lời nhưng giọng anh vẫn tràn đầy hy vọng.
Anh muốn nghe Đường Khê tự nói điều đó, anh mới có thể an tâm.
Anh ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt sâu thẳm mà rực lửa nhìn cô chằm chằm, trong mắt ẩn chứa một tia hy vọng mãnh liệt.
Anh luôn thích nhìn cô với ánh mắt trìu mến và mong đợi, điều này khiến Đường Khê cảm thấy vừa áy náy vừa đau lòng, nhưng nhìn thấy người đàn ông luôn kiêu ngạo này ngồi xổm trước mặt cô như một con chó lớn đáng thương đang cầu xin được yêu thương, cô lại nhịn không được muốn trêu chọc anh một chút. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ Luvevaland. co để ủng hộ nhóm dịch nhé.
Nếu có thắc mắc gì về bản chuyển ngữ bạn có thể nhắn về fanpage nhóm dịch là Sắc
- Cấm Thành hoặc fanpage của web là LuvEva land nhé.
Lồng ngực Đường Khê đập thình thịch, ánh mắt rơi vào trên mái tóc đen nhánh của anh, vươn tay sờ đầu của anh, trịnh trọng nói: "Tần Mã Nghiêu, nếu như em còn không yêu anh, anh sẽ khóc sao?"
Ánh mắt Tần Kiêu cứng đờ, bầu không khí u sầu ngưng tụ bên cạnh anh chợt tiêu tán, khóe miệng dường như co rút, gằn từng chút: "Đừng gọi anh như vậy."
"Tần Mã Nghiêu."
Tần Kiêu: "Đừng gọi anh như vậy."
"Tần Mã Nghiêu." Đường Khê khiêu khích anh: "Em vừa mới gọi đó, anh định làm gì?"
Tần Kiêu hít một hơi thật sâu, buông vòng tay ôm eo cô ra, đứng dậy khỏi người cô.
Đường Khê sửng sốt một chút, kinh ngạc nhìn anh xoay người nhấc chân đi ra ngoài.
Chẳng lẽ anh khó chịu khi cô gọi anh vì biệt danh này?
Cô còn chưa kịp suy nghĩ, nếu anh thật sự tức giận, cô phải làm thế nào bây giờ, Tần Kiêu không hề đi ra khỏi phòng ngủ như cô tưởng tượng, anh vòng qua giường, đi đến bên cửa sổ, tiện tay kéo rèm lại...
Ánh sáng trong phòng tối đi.
Tần Kiêu trở lại, trong căn phòng tối tăm, anh nhìn cô với ánh mắt sáng ngời, đặt lòng bàn tay lên thành giường, vỗ tay đầy ẩn ý: "Lại đây."
Đường Khê khoanh chân ở trên sô pha, lắc đầu nói: "Không muốn."
Tần Kiêu tiến lên một bước, bế cô lên, đặt cô lên giường, một gối quỳ trên giường, cúi người nhéo cằm cô, hôn lên môi cô, từ trong cổ họng phát ra tiếng hừ nhẹ, chạm vào môi cô, tiếng thở nặng nề, bá đạo tuyên bố: "Anh muốn."
Trong giọng điệu của anh có chút đắc ý.
Đường Khê: "..."
Anh muốn thì sao.
Anh bá đạo như vậy sao?
"Có thể không?" Anh bổ sung thêm một câu.
Đường Khê cười khẽ một tiếng, môi chợt đau, Tần Kiêu cắn môi dưới.
Đường Khê giơ tay đánh vào vai anh, nắm cổ tay anh đè lên đầu, một tay vén váy cô lên, hung ác đè lên eo cô.
Đường Khê không tự chủ được dán lên người anh, run rẩy, sợ hãi cầu xin tha thứ: "Không muốn, em sai rồi."
"Sai chỗ nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!