Chương 38: (Vô Đề)

Edit: Động Bàng Geii

..o0o..

Giang thiếu gia đợi vài ngày, cũng không có thấy Thẩm Thư Kiệt hỏi lại y chuyện này, y tâm lí không yên, suy nghĩ thật nhiều phương án đều bị chính bản thân mình bác bỏ.

Mấy hôm trước sinh nhật của Hồ lão gia, quản gia đưa cho y thiếp mời, năm vừa rồi y nói quản gia đặt quà, an bài người tới tặng, năm nay cũng tính làm như vậy, nhưng một tuần trước sinh nhật, lại bị Thẩm Thư Kiệt kéo tới sô pha tư vấn kiểu dáng tây trang.

Thẩm Thư Kiệt lần đầu tiên lấy thân phận khách mời tham gia yến hội sinh nhật trang trọng như thế này, cậu lật vài trang tạp chí tây trang hỏi Giang Hạo Phong: "Anh cảm thấy em mặc bộ nào thì đẹp hơn?"

Giang thiếu gia nhìn lướt qua: "Em muốn mặc tây trang?"

"Phải a, là sinh nhật của ông nội Hồ Sơn, hắn mời em tới đó giết thời gian cùng hắn." Nói xong tiếp tục lật tạp chí: "Anh cũng được mời mà đúng không?"

"Ân."

"Vậy anh có tham dự không?"

"Không đi."

Thẩm Thư Kiệt vô tình gật đầu, sau đó chỉ vào tạp chí: "Cái này được không?"

"Không dễ nhìn."

"Còn cái này?"

"Không dễ nhìn."

Thẩm Thư Kiệt thay đổi vài bộ, đều nhận được đáp án "Không dễ nhìn", cậu có chút khó xử mà ngẩng đầu lên: "Không đẹp sao? Vậy anh có đề cử cái nào không?"

Giang thiếu gia trả lời: "Có thể đặt theo yêu cầu."

"Đi tiệm nào để đặt theo yêu cầu?"

Giang thiếu gia nghiêm trang nói: "Không cần đi cửa hàng."

"Hả?"

"Đem số đo của em cho quản gia là được rồi."

Thẩm Thư Kiệt buông tạp chí xuống: "Vậy em đi tìm quản gia đo một chút."

Giang thiếu gia nhíu mày: "Quản gia công việc bận rộn."

Thẩm Thư Kiệt cười híp mắt: "Vậy phải làm sao bây giờ."

"Không biết."

Cậu làm một bộ suy nghĩ: "Vậy không bằng phiền toái nhờ Giang thiếu gia giúp em đo được không?"

Giang Hạo Phong nghiêm túc gật đầu: "Có thể."

Hỏi quản gia thước dây để đo xong, liền đem người giao cho Giang Hạo Phong, Giang thiếu gia nghiêm túc đánh giá thân thể cậu một hồi, sau đó để cậu mở rộng hai tay, đo từng chút từng chút một xuống phía dưới.

Lúc bắt đầu thì vẫn hoàn hảo, Giang thiếu gia còn thật sự rất nghiêm túc mà ghi chép lại, nhưng dần dần, hai người dán lại càng gần hơn, thẳng cho đến khi gắt gao dính chặt lại với nhau. Thẩm Thư Kiệt cảm thụ được hai bàn tay đang ở hông mình vuốt ve, thoải mái mà ôm lấy cổ y: "Giang tiên sinh đều là như vậy đùa giỡn với khách hàng sao?"

Giang Hạo Phong cụng trán cậu một cái, hai tay mang theo thước dây lén lút tiến vào phía dưới quần áo rộng thùng thình của cậu, không có quần áo làm trở ngại, cậu liền cảm nhận rõ rệt sự tồn tại của sợi thước dây thô ráp, cọ đến bên hông cậu đều ngứa, dừng lại một chút lại cảm giác hai bàn tay kia chậm rãi dời xuống, sau đó mông dưới chợt lạnh, quần nháy mắt bị tuột xuống tới đầu gối, hai cánh mông no đủ hoàn toàn bị bại lộ giữa không khí.

Cậu vươn đầu lưỡi ra liếm lấy đôi môi của Giang Hạo Phong: "Lúc đo cho khách cũng đều phải cởi quần áo của họ ra sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!