Chương 37: (Vô Đề)

Edit: Động Bàng Geii

..o0o..

Thẩm Thư Kiệt giúp Hồ Sơn rót tách trà khác, Hồ Sơn thấy cậu nhắc tới Giang Hạo Phong trên mặt là biểu tình hạnh phúc, thở dài một hơi: "Đừng ngược tôi nha, tôi đã một hai tháng chưa có bạn gái rồi đó."

"Cậu cũng nên tìm một người cố định đi."

Hồ Sơn vội vàng lắc đầu: "Thêm vài năm nữa đi, đúng rồi, mấy năm gần đây cậu đều tham gia chương trình nổi tiếng, phát sóng liên tục trên TV a, Thư Thư của chúng ta cuối cùng cũng nổi tiếng rồi."

Thẩm Thư Kiệt cong cong khoé mắt: "Nổi hay không nổi đối với tôi không có ảnh hưởng gì."

"Tôi không tin cậu một chút vui vẻ cũng không có."

"Vui chứ, nhưng bất quá tôi cũng không nhận nhiều chương trình kiểu vậy, cũng không có tác phẩm tiêu biểu, nổi lên cũng chỉ là nhất thời."

"Cậu nếu muốn nổi tiếng lâu dài, cũng không phải là không được a."

"Nhịp sống của tôi hiện giờ cũng đủ tốt lắm rồi."

"Bỏ đi, biết cậu đối với chuyện này cũng chẳng thèm để trong đầu rồi, phải rồi, tháng sau là tiệc mừng thọ của ông nội tôi, cùng một đám người già uống rượu thật khó chịu, cậu đi theo tôi đi, còn có thể cùng tôi nói chuyện."

"Được."

Giang Hạo Phong hai mươi phút sau liền chạy tới tiệm trà, ông chủ Lâm tới trước cửa nghênh đón y: "Giang thiếu, đến uống trà làm sao lại không nói trước với tôi một tiếng, tôi kêu người chuẩn bị cho cậu lá trà tốt nhất."

Giang Hạo Phong bước chân cũng không ngừng lại: "Tôi tới đón bà xã."

Ông chủ Lâm thấy y vội vàng đi vào bên trong, đi theo sau cười không ngừng: "Cậu chừng nào thì để Tiểu Thẩm nghe một câu bà xã này hả."

Giang Hạo Phong dừng lại cước bộ, nhìn anh: "Lâm Tiện Sâm, cậu không có chuyện gì cần làm sao?"

Ông chủ Lâm gật đầu: "Không có a, tôi cũng đã lâu rồi chưa gặp được  Tiểu Thẩm, đi theo cậu nhìn cậu ấy một chút."

"Để sau đi."

"Tại sao?"

"Cậu đi theo thì phải nói chuyện rất lâu mới về, mà tôi muốn dẫn em ấy về ngay bây giờ."

"Bây giờ chỉ mới là buổi chiều, gấp cái gì chứ."

Giang Hạo Phong tỏ vẻ đứng đắn: "Bận thế giới của hai người."

Gõ cửa đi vào bên trong, Giang Hạo Phong đầu tiên là cùng Hồ Sơn chào hỏi một tiếng, Giang thiếu gia tuy rằng nói xấu sau lưng người ta, nhưng đối mặt với Hồ Sơn  vẫn là cực kì trầm ổn khí lớn, đơn giản hàn huyên vài câu về tình hình gần đây, Giang thiếu gia làm bộ nhìn đồng hồ, quay đầu hướng về phía Thẩm Thư Kiệt nói: "Về chưa?"

Thẩm Thư Kiệt gật đầu: "Em đi vệ sinh cái đã."

Trong phòng chỉ còn lại Giang thiếu gia cùng Hồ đại gia, không khí nháy mắt có chút vi diệu, Hồ Sơn cũng chẳng phải là người thích giả bộ này nọ, hắn thoáng nhìn qua biểu tình trên mặt của Giang Hạo Phong, ngón tay gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn, "Tôi cùng Thẩm Thư Kiệt nhiều năm làm bạn bè như vậy anh sẽ không thể nào không biết, nhìn chòng chọc người ta như vậy, anh đối với cậu ấy không yên tâm sao?"

Giang thiếu gia ngay cả mắt cũng lười cấp cho Hồ Sơn, y cầm lấy tách trà nhấp một chút: "Tôi đối với em ấy yên tâm hay không cùng tôi không thích hai người ở chung một chỗ, không có quan hệ."

"Bà xã của tôi cùng ai làm bạn bè tôi quản không được cũng không cần phải can thiệp, nhưng không can thiệp vào không có nghĩa là tôi thích, tôi tôn trọng bạn bè của em ấy, nhưng tôi cũng có thể dựa vào nghĩa vụ để đón em ấy về nhà."

Thẩm Thư Kiệt trở về liền cảm nhận được bầu không khí trong phòng có chút vi diệu, cậu cười cười đánh vỡ bầu không khí xấu hổ: "Hồ Sơn, bọn tôi về trước, chúng ta khi khác lại gặp."

Đi theo Giang Hạo Phong lên xe, Thẩm Thư Kiệt ngồi ở ghế phó lái quay đầu lại nhìn Giang thiếu gia vài giây, đột nhiên sáp tới bên người y nhỏ giọng hỏi: "Giang Hạo Phong, anh ở trước mặt người khác, đều gọi em là bà xã sao?"

Giang Hạo Phong vừa mới giẫm lên chân ga lại một cước lệch sang phanh gấp, y điều chỉnh lại bản thân một chút, thanh âm cứng rắn nói: "Em nghe lầm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!