Chương 33: (Vô Đề)

Edit: Động Bàng Geii

..o0o..

Lý Minh cùng Tôn Hành Mạo uống trà, hắn cầm tách trà đi tới bên cửa sổ ngắm cảnh, sau đó cùng Tôn đạo khách sáo: "Tôn đạo vài năm này thiệt quá lợi hại, mấy bộ phim trước đều nhận được rất nhiều đánh giá rất khả quan, sau đó còn mang theo cả nhóm người mới bên tôi, để cho bọn họ may mắn ở trong phim của ngài lộ diện nhiều trước ống kính."

"Lý tổng nói gì vậy, hôm nay ngài tới nói như vậy thật làm tôi có chút giật mình đó." Tạm dừng một chút lại hỏi: "Đi cùng ngài khi nãy là vị Giang thiếu gia kia sao?"

"Đúng vậy."

"A?" Tôn đạo vẻ mặt khiếp sợ: "Y cùng Tiểu Thẩm là??"

"Ân."

Nhận được lời khẳng định, Tôn đạo làm một mặt tỏ vẻ tôi đã hiểu: "Giới giải trí thật sự là chẳng có được mấy ai sạch sẽ, ngay cả đứa nhỏ tính cách tốt như Tiểu Thẩm, cũng là được bao dưỡng, thật sự là không nhìn ra mà."

Lý tổng một miếng trà mém chút liền phun ra: "Nghĩ đi đâu vậy a, người ta chính là vợ chồng chân chính đó."

"Gì cơ???"

Lý tổng đem trà đặt lại trên bàn: "Kỳ thật chuyện này tôi một chút cũng không biết, không phải chuyện trọng đại nào cũng lan truyền nhanh như vậy a, tôi ở công ti vừa mới họp xong liền nhận được điện thoại Giang thiếu gia khẩn cấp gọi tới, nói bà xã nhà y ở trường quay gặp chuyện không may, tôi khi ấy cũng bị doạ cho một phen, có thể làm cho Giang thiếu gia gấp đến chết như vậy hẳn là té đến cực kì hung tàn đi, tôi liền chạy theo tới đây xem, y còn mang theo cả bác sĩ nữa, kết quả vừa mới tới liền nhìn thấy Tiểu Thẩm cuộn trong chăn ngủ ngon lành, bác sĩ người ta cũng đã xem qua một lượt, thấy không có chuyện gì, lại ngồi máy bay trở về rồi."

Khuôn mặt mập mạp của Tôn đạo có chút co giật: "Này, cũng quá ân ái đi ha."

Lý tổng ngồi xuống lại rót cho mình thêm một tách trà: "Tôi tuy rằng không phải bận trăm công nghìn việc nhưng cũng thật là rất bận, vậy mà mỗi lần đều bị y kéo đi tìm bà xã, thật sự là có xúc động muốn hung hăng đánh y một trận."

Ngày hôm sau tỉnh lại Thẩm Thư Kiệt cảm thấy đã tốt hơn rất nhiều, cậu nhắm mắt lại hướng tới bên cạnh sờ sờ, ngón tay đụng tới thân thể của Giang Hạo Phong, sau đó chậm rãi dán tới trước ngực y: "Anh đang làm gì đó."

"Xử lý một chút công việc." Giang Hạo Phong tạm thời lấy văn kiện bỏ qua một bên: "Đã tốt hơn chút nào chưa?"

"Tốt hơn nhiều rồi, anh hôm nay phải trở về rồi sao?"

"Ân."

Sau đó Thẩm Thư Kiệt đứng lên hoạt động gân cốt một chút, tuy rằng vẫn còn đau nhức, bất quá cũng không còn mãnh liệt như ngày hôm qua nữa, Giang Hạo Phong thấy cậu không có chuyện gì, trộm thở dài nhẹ nhõm một hơi, chuẩn bị ăn sáng xong chạy lấy người.

Thời điểm đi ăn sáng lại vừa vặn đụng trúng Lý Minh cùng Mục đạo còn có cả Trần Dật đi tới, Lý tổng lại đây hỏi thăm một chút tình hình thân thể của Thẩm Thư Kiệt, lại hướng tới Giang Hạo Phong nói: "Ăn sáng xong lại đi sao?"

"Ân."

Trần Dật đứng ở phía sau chủ động tiến lên chào hỏi với Giang Hạo Phong: "Giang thiếu."

Giang Hạo Phong nhìn hắn một cái, cảm thấy có chút quen mắt.

Trần Dật thấy y không có ý muốn nói chuyện với mình, cũng không nói gì nữa, quay đầu hỏi thăm tình huống cơ thể Thẩm Thư Kiệt.

Thẩm Thư Kiệt đối với Trần Dật tương đối kính nể, thấy hắn hỏi liền vội vàng lắc đầu: "Không có việc gì đâu Dật ca, chuyện của tôi sẽ không làm chậm trễ tiến độ quay phim đâu."

Trần Dật vỗ vỗ bờ vai cậu: "Nghỉ ngơi mới quan trọng."

Vừa vặn gặp Thẩm Thư Kiệt liền mời ba người cùng ăn sáng, ngoài trừ Giang Hạo Phong, mọi người đều là người trong giới, đề tài có rất nhiều không đến nỗi quá tẻ nhạt, Thẩm Thư Kiệt ôm tâm tính học hỏi Trần Dật, dùng bữa xong không được bao lâu, như trước lại cùng hắn trao đổi qua lại, Trần Dật thấy cậu một mặt hiếu học, cũng thật muốn chỉ điểm nhiều chỗ: "Buổi tối tôi có thời gian rảnh lại cùng cậu tâm sự, kỳ thật diễn xuất không khó đâu, cậu chỉ là không tìm đúng cách mà thôi."

Thẩm Thư Kiệt nhanh chóng nói lời cảm ơn.

Sau khi ăn xong, ba người rời đi, Thẩm Thư Kiệt muốn lôi kéo Giang Hạo Phong cùng đi, nhưng Giang thiếu gia lại ngồi bất động.

Thẩm Thư Kiệt thấy y vẻ mặt mất hứng, đột nhiên nhớ tới người này nãy giờ ngồi im không nói lời nào, y bình thường cũng nói rất ít, nhưng loại tình huống này xác thật Giang thiếu gia rất cô quạnh, cậu có chút lấy lòng mà nắm lấy tay của Giang thiếu gia, muốn dỗ dành y, kết quả Giang Hạo Phong thập phần lãnh khốc mà nhìn cậu một cái: "Tôi đi đây."

Sau đó liền thật sự đứng dậy rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!