Edit: Động Bàng Geii
..o0o..
Thẩm Thư Kiệt trở về trường quay diễn cho xong phân diễn của mình, tới ngày hơ khô thẻ tre Tôn Hành Mạo còn hứa hẹn bộ phim kế tiếp sẽ giúp cậu chiếm một chỗ: "Tháng sáu năm sau, dạng phim cổ trang hẳn là cậu cũng đã có kinh nghiệm rồi ha, vai diễn này không nặng lắm, nhưng tôi cảm thấy cậu rất thích hợp, cậu xem được thì khi đó có thể sắp xếp được thời gian không."
Thẩm Thư Kiệt suy nghĩ vài giây: "Có thể, ngài nói cho cháu biết thời gian cụ thể đi, cháu khi đó không có bận gì thì quá tốt rồi."
"Trên phương diện thời gian cậu có thể tự làm chủ được sao? Không cùng người đại diện của cậu thương lượng một chút à?"
"Chuyện này không cần ạ, Tôn đạo nguyện ý mang theo cháu, Vương ca chắc chắn cũng sẽ đồng ý."
Tôn đạo cảm thấy mới lạ: "Dạng như cậu thật hiếm thấy a, công ti cậu lập cho cậu lộ trình phát triển gì vậy? Bộ phim kia của Mục Kiến Xuyên cũng được hưởng ứng tốt lắm, kỳ thật có thể thừa thắng xông lên, tôi còn tưởng cậu sẽ không nhận bộ phim này của tôi luôn ấy chứ, dựa theo cơn sốt vừa rồi vào dịp nghỉ hè hẳn là phải có rất nhiều người mời cậu làm nam chính đi?"
Thẩm Thư Kiệt cười trả lời: "Cơn sốt đều là nhất thời, cho dù là có diễn vai nam chính đi nữa, cháu cũng không có diễn xuất được như nam chính, cháu còn kém rất nhiều, thật sự là gánh không nổi."
Tôn Hành Mạo vỗ bờ vai cậu: "Khiêm tốn là chuyện tốt, nhưng mà cũng đừng tự coi nhẹ mình, cậu vào giới cũng được hai năm rồi nhỉ?"
"Dạ."
"Đường còn dài, cứ chậm rãi đi."
"Cháu cảm ơn Tôn đạo."
Vừa xuống máy bay cậu cũng không có lập tức về nhà liền, mà là ghé qua công ti của Giang Hạo Phong đợi y tan tầm cùng nhau về nhà.
Giang thiếu gia nhận được điện thoại chính là vào ngay giữa lúc đang có một cuộc họp, y nâng cổ tay lên nhìn thoáng qua đồng hồ, rất muốn huỷ luôn cái cuộc họp này, cấp dưới nơm nớp lo sợ mà báo cáo tiến độ công tác, một đoạn còn chưa nói xong, Giang Hạo Phong đã sớm cau mày nhìn đồng hồ tới ba lần, hắn nghĩ chính mình có nói nhiều thêm cũng chỉ phí thời gian, vì thế tận lực giản lược đi một ít, kết quả Giang tổng nhăn mày càng lợi hại hơn, hắn lau một chút mồ hôi đọng trên trán: "Giang… Giang tổng, tôi nói xong rồi."
Giang thiếu gia thanh âm mang theo băng lãnh: "Chưa đủ hoàn thiện, cậu còn một cơ hội nữa, đừng lãng phí thời gian của mỗi người."
"Dạ dạ dạ."
Cuộc họp chấm dứt Giang Hạo Phong vội vã đuổi tới văn phòng, vốn định đẩy cửa đi vào lại đột nhiên buông lỏng tay nắm xuống, đợi vài giây bình ổn lại hô hấp rồi, mới chậm rãi đi vào. Một khắc vừa mở cửa ra đã bị một người nhào tới trong lòng, Thẩm Thư Kiệt hướng về phía miệng của y hôn một cái, hưng phấn mà chia sẻ: "Giang Hạo Phong, em vừa mới đi trên đường, cư nhiên lại có người nhận ra em đó!"
Giang thiếu gia đóng cửa lại, nghiêm túc nói: "Không có gì kì quái cả."
Thẩm Thư Kiệt cong cong khoé mắt nở nụ cười, đột nhiên nghĩ tới: "Giang Hạo Phong anh có xem qua bộ phim em diễn trên TV chưa?"
Giang thiếu gia vẻ mặt lạnh lùng: "Tôi chưa bao giờ xem TV."
Còn hai giờ nữa là tan tầm, Thẩm Thư Kiệt ngồi ở trên sô pha lướt weibo giết thời gian, thẳng cho đến khi Giang Hạo Phong đứng lên mới ngẩng đầu nói: "Buổi tối chúng ta ra ngoài ăn cơm đi?"
Giang Hạo Phong chỉnh sửa lại tay áo một chút, sau đó cầm lấy áo khoác mặc trên người: "Cũng được."
Cậu từ Hồ Sơn hỏi được vài nhà hàng danh tiếng cũng không tệ, kéo hành lý cùng Giang Hạo Phong ra khỏi văn phòng, thăm dò hỏi: "Anh ăn đồ Trung Quốc hay là đồ Tây?"
"Tuỳ em."
"Vậy ăn đồ Trung Quốc đi, anh muốn ăn đồ thuộc vùng nào?"
"Gì cũng được."
"Bông cải xanh luộc nha?"
Giang thiếu gia lập tức cự tuyệt: "Không ăn."
Thẩm Thư Kiệt thấy vẻ mặt ghét bỏ của y, cười cười đem điện thoại giơ lên trước mặt y: "Nhà hàng này tốt lắm, thiên về vị ngọt anh hẳn là rất thích đi."
Nơi mà Hồ Sơn đề cử phi thường bí ẩn, hai người tìm nửa ngày mới tìm được vị trí, Giang thiếu gia rất ít khi ăn cơm ở bên ngoài, Thẩm Thư Kiệt ngoại trừ cùng đạo diễn và nhà sản xuất làm vài bữa tiệc rượu thiết yếu, cũng không có cơ hội ra ngoài đi ăn cơm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!