Chương 30: (Vô Đề)

Edit: Động Bàng Geii

..o0o..

Ở trong phòng bếp nấu mì trường thọ, đây là do tự tay dì Vương cán thành từng sợi mảnh. Bà đem chúng bỏ vào bát lại mang tới nhà ăn, hướng ra phía ngoài nhìn xung quanh: "Vẫn còn đang ôm sao?"

Quản gia gật đầu: "Đợi lát nữa rồi hẵng mang lên lại."

Thẩm Thư Kiệt ở sân bay đợi một ngày, chỉ có thể tranh thủ lúc giữa trưa ăn một cái hamburger, hiện tại bụng đã sớm đói tới cồn cào kêu to.

Cậu buông Giang Hạo Phong ra nghĩ muốn tiến vào cửa, nhưng Giang thiếu gia ôm trụ eo của cậu không nhúc nhích, cậu không giãy ra được, chỉ có thể đem hai tay khoát lên vai của Giang thiếu gia cười hỏi: "Không cho em vào sao?"

Giang thiếu gia luyến tiếc buông tay người trong lòng, y cứng nhắc hỏi: "Em làm sao biết hôm nay sinh nhật tôi." Thẩm Thư Kiệt hôn khoé miệng y một cái: "Không biết mới kỳ quái đi? Chúng ta cũng kết hôn lâu như vậy a."

Giang Hạo Phong nhíu mày, cũng hiểu được đạo lý này, ôm một hồi lâu mới buông tay, vừa định đưa tay ra tiếp nhận bó hoa kia, Thẩm Thư Kiệt đã sớm chui tọt vào trong nhà đi thẳng vào phòng ăn.

Giang thiếu gia hai tay trống trơn, mang theo nghi vấn: tại sao lại không đưa hoa cho tôi trước?

Vội vã từ trường quay trở về, cùng Giang Hạo Phong ăn một bát mì trường thọ, nói còn chưa được vài câu, đã phải mau chóng trở về lại, Giang Hạo Phong trầm mặc mà cầm lấy chìa khoá tiễn cậu ra tới sân bay, trên đường đi Thẩm Thư Kiệt kể vô số chuyện thú vị ở trong đoàn kịch cho y nghe. Âm thanh cậu dễ nghe, lúc nói đến chỗ vui ngữ khí còn có thể tỏ ra một chút khoái trá, Giang thiếu gia lái xe thật vững vàng, lúc tới gần sân bay đột nhiên lại tăng tốc, sau đó quẹo vào một chỗ rẽ không có người, mới giẫm chân phanh lại.

Thẩm Thư Kiệt thấy y đột nhiên phanh lại vội vàng hỏi: "Làm sao vậy?"

Giang Hạo Phong nắm tay lái suy nghĩ vài giây, sau đó như đã hạ xuống quyết tâm mà quay đầu sang nhanh chóng mở miệng, nói một câu: "Cảm ơn."

"Gì cơ?"

Chỉ có hai người ở trong xe, Giang Hạo Phong hoàn toàn không tin, người đối diện đang cười như hồ ly kia lại không nghe rõ lời y nói, y mặt không chút thay đổi mà quay đầu trở về: "Không có gì."

Thẩm Thư Kiệt cọ đến bên người y, ngón tay từng ngón từng ngón nhẹ nhàng rơi trên đùi Giang thiếu gia: "Cảm ơn em chuyện gì?"

Giang thiếu gia mặt không đổi sắc: "Ngồi đàng hoàng."

Chủ nhân của ngón tay kia lại hoàn toàn không nghe mệnh lệnh của y, vẫn là tiếp tục từ đùi chuyển lên trước bụng rồi lướt qua ngực, cuối cùng là dùng chút sức lực kéo lấy cà vạt của y, cả người dán đến trước mặt đối phương, cười hỏi: "Tại sao lại cảm ơn em?"

Giang Hạo Phong một đôi con ngươi sâu không thấy đáy, y không muốn cấp cho đối phương cơ hội, nhanh chóng hàm trụ đôi môi biết rõ mà còn hỏi của ai đó, tư thế này của Thẩm Thư Kiệt lại không quá thoải mái, Giang thiếu gia giúp cậu nâng đầu lên, chậm rãi đem người áp trở về trên ghế, sau đó chính mình chủ động sáp tới, đảo khách thành chủ. Trong không gian chật hẹp này, răng môi triền miên giao hoà một chỗ, tinh tế phát ra từng đợt tiếng nước.

Thẩm Thư Kiệt ôm lấy bờ vai y, đầu lưỡi phác hoạ hình dáng đôi môi của y: "Anh không cần phải cảm ơn em."

"Em thích anh, tình nguyện làm những thứ này cho anh."

Quản gia đem bó hoa đặt trên bàn chỉnh chu lại cho tốt, rồi lại cắm vào bình. Ông cân nhắc thật lâu, do dự một hồi vẫn là đặt bình hoa ở nơi nào đó. Giang Hạo Phong vừa về đến nhà đã đi thẳng vào phòng ăn, trên bàn cơm trống rỗng không có bất kì đồ vật nào, không có thứ mà y đang nghĩ tới.

Y có chút sốt ruột, vội vàng đi ra phòng ăn, tìm được quản gia nghiêm túc hỏi: "Hoa của cháu đâu."

Quản gia không nghĩ tới lần này y lại hỏi trực tiếp như vậy, trong lòng cảm thấy được buồn cười: "Đặt ở trong thư phòng của thiếu gia."

Vừa dứt lời, chỉ thấy Giang thiếu gia vội vàng đi lên lầu, ông đứng ở phía dưới chậm rãi mở miệng: "Thiếu gia nếu thích phần lễ vật này, có thể nói cho Thẩm tiên sinh biết."

Giang thiếu gia bước chân có chút dừng lại, theo bản năng trả lời: "Ai nói cháu…"

Còn chưa có nói xong đã lập tức ngừng lại, y vốn định phản bác quản gia như trước kia, nhưng lần này lại có chút nói không nên lời.

Bởi vì y, thật sự rất thích.

Lý Minh hiếm khi có được thời gian rảnh, liền hẹn Giang thiếu gia đến quán trà của ông chủ Lâm tụ hội, ba người đã làm bạn mười mấy năm, cũng chẳng có gì giấu nhau. Lâm Tiện Sâm đem trà rót ra, để trước mặt hai người. Vừa mới bắt đầu vào cửa, Giang Hạo Phong đã cầm điện thoại không buông tay, anh có chút tò mò, hỏi Lý Minh: "Giang thiếu đang nhìn cái gì vậy?"

Lý tổng cầm tách trà lên nhấp một ngụm: "Cậu ta còn có thể nhìn cái gì chứ, đương nhiên là nhìn bà xã rồi."

"Tiểu Thẩm lại lên trang đầu nữa à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!