Chương 28: (Vô Đề)

Edit: Động Bàng Geii

..o0o..

Sống hơn hai mươi năm, Giang thiếu gia lần đầu tiên chủ động muốn theo đuổi con nhà người ta, y cầm ly rượu đứng một bên, còn thật sự nghiêm túc suy nghĩ phải làm thế nào mới ra vẻ tự nhiên nhất đi qua chỗ kia lấy bánh ngọt, trong lòng y có quỷ, đã hoàn toàn quên mất đồ ngọt là do khách mời tự do tới lấy, cũng đã quên luôn chính mình mới là chủ nhân của cái nhà này.

Lâm Tiện Sâm sáp tới cùng y chạm ly, thấy y có chút không yên lòng liền hỏi: "Nghĩ cái gì thế?"

"Có muốn ăn bánh ngọt không?"

"A? Tôi không thích ăn đồ ngọt."

"Vậy cậu theo tôi đi qua lấy đi."

Lâm Tiện Sâm biết y có yêu thích này, cũng gật đầu đáp ứng, cùng y đi qua.

Đủ loại bánh ngọt tinh xảo hình dáng mê người được bày ra ở trên bàn trước đình, Thẩm Thư Kiệt mới vào nghề chưa được bao lâu, chỉ có thể làm bếp phụ, cậu đem bánh quy vừa mới nướng xong đặt lên trên bàn, chỉ thấy Giang Hạo Phong đã đi tới, vì thế vội vàng chào hỏi: "Là anh a! Vừa rồi thật sự xin lỗi nha."

Giang thiếu gia không có biểu tình gì mà gật đầu một cái, sau đó bắt đầu chọn lựa điểm tâm ngọt.

Thẩm Thư Kiệt trước sau đều cảm thấy bản thân mình đụng trúng người ta, cứ một mực mở miệng ra xin lỗi có chút không được tốt lắm, cậu nhìn thoáng qua bánh quy mà mình mới nướng xong, bưng lên đến trước mặt của Giang Hạo Phong: "Tôi vừa mới vào nghề không lâu, không làm được nhiều lắm, này là bánh quy do tự tay tôi làm á, anh có muốn nếm thử một chút không?"

Giang thiếu gia không có đáp lại, chỉ là buông xuống khối bánh kem ở trong tay, bưng nguyên cái dĩa bánh quy mà Thẩm Thư Kiệt đưa qua rời đi.

Thẩm Thư Kiệt nhìn hai tay mình trống trơn nhất thời có chút phản ứng không kịp, cậu nhìn theo bóng dáng của Giang Hạo Phong, sau đó quay đầu lại hỏi chủ tiệm: "Chú Vương, có một vị khách đem bánh quy đều mang đi hết trơn rồi, cháu có cần làm thêm một ít nữa không?"

"A, nguyên một cái đĩa to như vậy mà cũng mang đi hết sao?"

"Dạ."

"Vậy làm thêm một ít nữa đi, người khác tới lấy lại không có nữa."

Hôm nay đại khái là một ngày làm việc thoả mãn nhất của Thẩm Thư Kiệt, bởi vì bánh quy mà cậu nướng rất được hoan nghênh nha, cuối cùng ngay cả chủ tiệm Vương cũng đều thấy kì lạ mà cầm lấy một cái ăn thử, hương vị cũng chẳng có gì đặc biệt, có mà khét lẹt ấy.

Sau khi tụ hội chấm dứt Thẩm Thư Kiệt đi theo chủ tiệm cùng nhau đem phần còn lại dọn dẹp vào hòm đựng, cậu bận bịu cả một ngày thật sự có chút đói, chờ khách mời đi gần hết rồi, mới trộm hỏi chủ tiệm: "Cháu có thể ăn một ít bánh ngọt chứ?"

Chủ tiệm Vương luôn luôn chiếu cố cậu, nhìn thấy chung quanh không có người, dọn sạch đồ trên bàn mới nói: "Ăn đi, chú ý một chút đừng để người khác nhìn thấy, chú mang mấy cái này ra ngoài xe, cháu cũng ăn nhanh lên một chút rồi đem những thứ còn lại thu dọn đi, chúng ta cùng nhau trở về."

Thẩm Thư Kiệt gật đầu, cậu nhìn chung quanh một lượt, sau đó cầm lấy một cái bánh kem vị trà đưa lưng về phía bàn dài ngồi xổm xuống, dùng tốc độ nhanh nhất mà ăn. Dạ dày đã réo lên thật lâu rốt cuộc cũng được thoả mãn, nhìn xuống đồng hồ liền đứng lên phủi tay mấy cái tiếp tục thu dọn đồ đạc, vừa mới xoay người lại, đột nhiên liền hoảng hồn một cái, vốn cái bàn dài đối diện còn vắng vẻ không bóng người, thế nhưng ở đó lại đang đứng một người.

Giang Hạo Phong như trước mặt không chút biểu tình, nhưng ánh mắt rõ ràng chớp lên vài cái, Thẩm Thư Kiệt vội vàng lau sạch khoé miệng: "Thật xin lỗi đã doạ tới anh, anh làm sao lại ở chỗ này? Anh còn muốn ăn một chút điểm tâm sao?"

Giang thiếu gia âm thầm quan sát thật lâu, nghĩ người đã gần đi hết rồi, mới cố lấy dũng khí đi tới đây nhìn xem một chút. Y suy nghĩ nửa ngày làm cách nào để mở miệng tiếp cận cũng đều không thể tìm ra được một lý do chính đáng nào cả, còn tưởng cứ như vậy liền bỏ lỡ, kết quả người cư nhiên lại chưa có rời đi. Nhưng thình lình đối mặt như vậy lại làm y có chút khẩn trương không nói nên lời.

Thẩm Thư Kiệt thấy y không nói gì, chủ động cầm lấy một khối bánh ngọt định bụng hối lộ y: "Chuyện tôi vừa mới ở trong này ăn vụng, anh đừng có nói cho chủ nhà biết có được không? Tôi biết như vậy là không đúng, chỉ là tôi có chút đói bụng lại không nhịn được, nếu chủ nhà mà biết, về sau cũng không cần chúng tôi nữa."

Giang Hạo Phong nghe cậu nói xong, sau đó tiếp nhận lấy khối bánh còn có cả một quả ô mai đặt ở mặt trên: "Không có bánh quy sao?"

Nói xong Giang thiếu gia liền nhíu mày lại có chút ghét bỏ chính mình: chẳng phải là muốn hỏi tên người ta sao?

Thẩm Thư Kiệt nghe được hai chữ bánh quy, lập tức liền bày ra vẻ mặt chờ mong hỏi: "Bánh quy tôi làm thật sự ăn rất ngon sao?"

Giang Hạo Phong nghiêm túc mà gật đầu: "Rất ngon."

"Thật sao? Chỉ là chú Vương lại nói tôi nướng có chút khét."

"Ông ta lừa cậu."

"Ha ha, tôi tự mình nếm thử cũng thấy có chút chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!