Edit: Động Bàng Geii
..o0o..
Giang thiếu gia từ trên cầu thang đứng một hồi sau đó mới đi xuống, cầm chìa khoá trong tay đưa cho Hồ Sơn, sau đó nắm lấy tay Thẩm Thư Kiệt, trầm ổn nói: "Hồ lão gia vẫn tốt chứ." (Biết ngay ảnh mang chìa khoá giấu đi luôn:)))
Hồ Sơn nhận lấy chìa khoá: "Rất tốt."
Giang thiếu gia gật đầu: "Hồ thiếu gia trước nghỉ ngơi, có gì căn dặn có thể nói quản gia đi làm, thời gian không còn sớm, trước xin lỗi không thể đón tiếp được." Nói xong cũng kéo Thẩm Thư Kiệt lên lầu.
Buổi sáng Giang Hạo Phong như thường lệ rời nhà đi làm, Thẩm Thư Kiệt ngồi ở phòng khách đợi tới giữa trưa thì Hồ Sơn mới còn ngái ngủ đi ra.
Trước bữa cơm Hồ Sơn ngồi phịch trên sô pha cảm thán: "Không nghĩ tới nha."
Thẩm Thư Kiệt cong khoé mắt: "Tôi cũng không nghĩ tới hai người lại quen nhau."
"Cũng không tính là quen, nếu nói quen thì y là quen với ông nội của tôi hơn, chúng tôi chỉ có gặp qua vài lần, tôi biết y cũng chẳng có gì kỳ quái a, dù sao hai nhà của chúng tôi, a nói thế nào nhỉ… Rất có tiền đi, nhưng chuyện cậu cùng y kết hôn mới làm tôi khiếp sợ đó! Cậu đúng thật là chân nhân bất lộ tướng mà."
Thẩm Thư Kiệt cười cười: "Cậu nói khoa trương rồi."
"Khoa trương? Cậu có biết người kết hôn với cậu là ai không hả"
"Giang Hạo Phong a."
"Biết là ai mà còn nói tôi khoa trương?"
Thẩm Thư Kiệt cũng bối rối một chập: "Kì thật tôi đối với Giang thị không có khái niệm gì cả, chỉ biết là có nhiều tiền thôi."
"… Có nhiều tiền?"
"Chẳng lẽ không đúng sao?"
"… Phải." Hồ Sơn nghiêng đầu nhìn chăm chú cậu nửa ngày: "Cậu chẳng lẽ bởi vì tiền mới cùng y kết hôn? Không giống a, Hồ Sơn tôi nhận thức bạn bè sẽ không nông cạn như vậy! Chẳng lẽ tôi bị mù?"
Thẩm Thư Kiệt bị hắn chọc cho bật cười: "Không phải, anh ấy đối với tôi có ân, cần tôi cùng anh ấy kết hôn giúp ảnh một chuyện."
"Đừng gạt tôi nha, Giang Hạo Phong có thể cần cậu giúp cái gì chứ?"
"Đây là bí mật."
"Ài cậu cái tên này, nói cứ nửa vời như thế a, rốt cuộc y với cậu kết hôn là vì cái gì?"
Thẩm Thư Kiệt ngậm miệng không nói, Hồ Sơn thấy cậu không nói, đành phải từ sô pha ngồi lại nghiêm trang hỏi: "Để tôi đoán coi… Các cậu quen nhau được bao lâu rồi?"
"Nếu là quen, ừm đại khái là năm sáu năm gì đi."
Hồ Sơn cau mày không biết đang nghĩ cái gì, qua nửa ngày đột nhiên búng tay "tách" một cái: "Tôi biết rồi, trách không được, y khi đó còn chưa có…"
"Cậu không phải muốn đổi nghề thành trinh thám đó chứ?"
"Tò mò a, sớm đã nghe Giang thiếu gia kết hôn, lại không biết thật hay giả, y lợi dụng quyền hạn che giấu cậu giữ quá mà, cậu đã gặp qua người trong Giang gia ở nhà cũ chưa? Bọn họ có làm gì cậu không?"
"Chưa gặp qua, Hồ Sơn cậu cũng đừng suy nghĩ phức tạp hoá lên như thế."
Hồ Sơn không nhiều chuyện được đành buông tha: "Cậu thật đúng là có can đảm giúp y đó, bất quá hoàn hảo, dù sao hiện tại Giang gia cũng là do y định đoạt."
Thẩm Thư Kiệt mí mắt rũ xuống một chút, cầm lấy kịch bản bên cạnh nói sang chuyện khác: "Bày tôi diễn chỗ này một chút đi."
Hồ Sơn ăn không nằm dài ở nhà Thẩm Thư Kiệt hai ngày sau đó mới thay đổi chỗ khác tiếp tục tránh né phóng viên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!