Chương 26: (Vô Đề)

Edit: Động Bàng Geii

..o0o..

Bộ phim mới vừa phát sóng được nửa tháng, lợi nhuận thu về tựa như diều gặp gió, theo như lời của Vương Bằng chính là, Thẩm Thư Kiệt vì vớ được cái vai diễn này mà cũng "hot" hơn một chút. Hắn đơn giản lập ra một phần phương án công tác tiếp theo: "Lần này không tệ, trên phương diện diễn xuất cũng tăng lên không ít, kịch bản tôi giúp cậu chọn mấy bộ lại đưa cho cậu chọn lại, có chương trình cũng gửi lời mời cho cậu đấy, nhìn xem có muốn tham gia hay không."

Thẩm Thư Kiệt nhìn một lượt phương án kế hoạch kín không còn chỗ trống này nói: "Trước vẫn là quay phim đi, mấy cái tiết mục linh tinh về sau hẵng nói."

Vương Bằng gật đầu: "Tuỳ cậu, Tôn Hành Mạo có phải gọi câu đi nhận vai diễn hay không?"

"Ân."

"Ông ta nguyện ý mang theo cậu là chuyện tốt, tranh thủ dần dần tôi luyện thêm diễn xuất là có thể ngang hàng với nam chủ rồi."

"Cảm ơn Vương ca."

Vương Bằng thuận tay châm một điếu thuốc hút hai hơi, hỏi: "Cậu cùng Giang thiếu gia là cái quan hệ gì?"

Thẩm Thư Kiệt giương mắt nhìn hắn, không nói gì.

Vương Bằng thấy cậu không muốn nói cũng không gặng hỏi, chỉ là có chút cảm thán: "Cậu có hậu trường lớn như vậy, hoàn toàn không cần phải vất vả như thế này."

"Tôi không muốn gây nhiều phiền phức cho anh ấy."

"Cậu a, không biết hưởng thụ là gì hết, vả lại cậu cũng đâu có phiền phức gì đâu chứ, bất quá cũng chỉ có một chuyện trước kia mà thôi."

Thẩm Thư Kiệt rủ mi mắt, sau đó đánh trống lảng sang chuyện khác.

Còn một tuần nữa là tiến vào đoàn kịch, Thẩm Thư Kiệt ngoài ý muốn nhận được điện thoại của Hồ Sơn. Hồ Sơn gần đây đang cực kì nổi tiếng, cùng một nữ diễn viên nào đó nói chuyện yêu đương bị lộ ra bên ngoài, sang tới ngày hôm sau lại lập tức chia tay con gái nhà người ta, nước miếng của fan cũng ngập tràn trên weibo, nơi ở chỗ nào cũng lúc nhúc phóng viên, thay đổi ba cái khách sạn lại như trước bị đào lên sạch bách, hắn thật sự bất đắc dĩ, trốn trong phòng vệ sinh gọi điện thoại cho Thẩm Thư Kiệt, khóc lóc nỉ non cầu nhận nuôi.

Thẩm Thư Kiệt nhìn Giang Hạo Phong đang ngồi trên ghế sô pha, nhỏ trọng trả lời: "Chờ tôi một chút."

Cúp điện thoại xong lại hướng tới bên Giang Hạo Phong cọ cọ hai cái, hỏi: "Giang Hạo Phong, em có thể mời bạn tới ở trong nhà vài ngày không?"

Giang thiếu gia không hề nghĩ ngợi: "Có thể."

Thẩm Thư Kiệt thấy y đồng ý liền có chút vui vẻ, sau đó đem cụ thể tình huống nói cho y: "Chính là người bạn ở bộ phim đầu tiên mà em quen á, hắn gần đây có chút phiền toái, cần tránh né phóng viên. Em biết liều lĩnh mời hắn về nhà là không tốt, nhưng em cũng không biết còn chỗ nào có thể trốn, nhà của tụi mình bình thường xe đều không vào được, hẳn là có thể tránh đi, hắn trước đó đã giúp em rất nhiều chuyện, là một người đặc biệt trượng nghĩa đó, em có thể cam đoan hắn là người tốt, hắn cũng sẽ không…"

Còn chưa có nói xong, Giang Hạo Phong đột nhiên cau mày đứng lên, nghiêm túc nói: "Tôi nói có thể ở."

"…A."

"Em không cần phải giải thích nhiều như vậy."

"Nhưng em cần phải nói rõ ràng, dù sao nơi này cũng là…"

Giang Hạo Phong lập tức đánh gãy: "Tôi đã nói là có thể."

Thẩm Thư Kiệt thấy sắc mặt y nháy mắt xấu đi, có chút nghi hoặc: "Giang Hạo Phong, anh tại sao lại đột nhiên giận rồi?"

"Tôi không có giận." Nói xong xoay người lên lầu.

Nam diễn viên bị bỏ rơi Hồ Sơn lần đầu tiên thúc đẩy Giang thiếu gia đơn phương cùng Thẩm Thư Kiệt chiến tranh lạnh, và cuộc chiến tranh lạnh còn kéo dài tới tận ba tiếng đồng hồ lận. (=_= nhiều ghê)

Đến buổi tối ăn cơm Giang thiếu gia cũng không có chịu xuống lầu, Thẩm Thư Kiệt chống cằm suy nghĩ làm cách nào mới có thể dỗ được cho Giang thiếu gia cao hứng lên, cậu đối với nguyên nhân Giang thiếu gia đột nhiên tức giận như vậy, có chút mơ hồ không xác định.

Suy nghĩ nửa ngày cậu quyết định chủ động đến hỏi, đứng ở trước cửa thư phòng đợi vài phút, Giang Hạo Phong mới mặt không cảm xúc đi ra mở cửa.

Thẩm Thư Kiệt trưng cái nụ cười chiêu bài của mình ra: "Anh vẫn còn giận sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!