Chương 22: (Vô Đề)

Edit: Động Bàng Geii

..o0o..

Bổ sung phần diễn của nam hai xong, Thẩm Thư Kiệt rốt cuộc cũng theo đoàn kịch trở về nhà. Cậu kéo hành lý lên lầu chuẩn bị thu dọn một chút, kết quả vừa mới mở cửa phòng ra, liền phát hiện bên trong là một khoảng không phóng đãng, ngay cả giường cũng không thấy đâu.

Cậu đứng ngốc ở một chỗ chớp mắt hai cái, quay đầu liền nhìn thấy quản gia đang đứng ở phía sau, quản gia tiến lên giúp cậu mang hành lý, chủ động nói: "Ở phòng thiếu gia."

Thẩm Thư Kiệt hiểu rõ, sau đó khoé mắt cong cong nhỏ giọng hỏi: "Là anh ấy dọn sao ạ?"

Quản gia phi thường làm tốt chức trách hàng ngày của mình, mặt mày hiền lạnh mang theo ý cười bảo trì trầm mặc, Thẩm Thư Kiệt nhìn biểu hiện của ông cũng đã hiểu được phần nào: "Cháu biết rồi."

Phòng của Giang Hạo Phong trang trí rất đỗi giản dị, sạch sẽ gọn gàng tựa như biểu tình của y vậy. Thẩm Thư Kiệt đem hành lý thu dọn tốt rồi, lại đi rửa mặt thay một bộ quần áo sạch sẽ. Thời gian còn sớm, cậu lấy điện thoại ra nhìn những tấm ảnh ngày hôm qua mới chụp, đem những tấm vào lúc hơ khô thẻ tre theo thứ tự đăng lên, nhận tiện kèm theo vài tấm ảnh trong phim, đăng xong liền để sang một bên, ngồi ở trên thảm ở ban công phơi nắng.

Nắng ấm ngày đông rơi xuống trên người, khiến cậu có chút buồn ngủ, cậu miễn cưỡng mở to mắt chuẩn bị đứng lên chuyển địa điểm tới bên giường, còn chưa có đứng dậy đã phát hiện ra bức màn đột ngột lay động vài cái, cậu có chút nghi hoặc mà nhìn chằm chằm vào cửa sổ, sau đó nhìn chằm chằm bức màn tới trầm ngâm, đột nhiên, một thứ gì đó nằm chổng vó từ sau bức màn lăn ra. Thẩm Thư Kiệt nháy mắt liền duỗi tay ra đem đồ vật kia bắt lại. Cậu nhìn vài giây, khoé miệng như thế nào cũng không nhịn được mà nhướn cao lên, cuối cùng cười ra tiếng.

Cậu chậm rãi đi tới gần bức màn, tuỳ ý vén lên, chỉ thấy bên trong có mấy con gấu bông bằng nhung đang nằm xếp chồng lên nhau, khắng khít mà chen lấn lẫn nhau ở một góc dường như sắp ngã tới nơi, cậu cong cong khoé mắt nhìn một lát hôn nhẹ lên con gấu vừa mới ngã xuống, sau đó đem nó đặt trở về.

Nhìn đồng hồ một chút, Giang Hạo Phong còn một tiếng nữa là tan tầm, cậu lắc đầu cho tỉnh táo một chút, chờ người trở về ăn xong cơm tối rồi hẵng ngủ tiếp. Lật hai trang sách, lại mở weibo ra, bình luận hôm nay so với trước kia nhiều hơn không ít lần, phần lớn đều là chờ mong vai diễn mới của cậu, cũng có vài miến cá biệt… Túm lại một chỗ ẩu đả??

"Chờ mong chờ mong siêu cấp chờ mong!!!"

"Thư Thư sư huynh thật đẹp!! Chờ lên sóng!!! Chờ nổi tiếng!!"

"Nổi tiếng khẳng định sẽ không còn là vấn đề xa xôi, tôi có dự cảm Thư của tôi nhất định sẽ nổi tiếng cho coi!! Chợt có một con fan lâu năm cảm thấy thật tự hào thì phải làm sao bây giờ."

"Sư huynh thật đẹp!!! Chết cũng phải xem!!"

"Khi nào thì lên sóng! Nghỉ hè sao! A a a a a thổ lộ Thư Thư!! Giao cả trái tim cho anh!!"

Nhìn trộm bà xã nhà người khác thật đáng ghét: có cho người ta cũng không có thèm nhận đâu.

"Chúc mừng hơ khô thẻ tre a a a Thư Thư là đẹp nhất!!! Yêu Thư Thư nhất!!!"

"@nhìn trộm bà xã nhà người khác thật đáng ghét — muốn oánh nhau hả??"

"Người này tại sao lại nói chuyện dễ ghét như vậy???"

"@nhìn trộm bà xã nhà người khác thật đáng ghét — cô hai gì đó ơi, làm ơn chú ý cách nói chuyện."

Thời điểm Giang Hạo Phong trở về nhà, dì Vương đã làm xong cơm tối, y ở dưới lầu không thấy người, đợi một hồi vẫn là chủ động đi lên lầu, đi qua căn phòng trống không của Thẩm Thư Kiệt dừng lại hai giây, xác nhận bên trong không có ai, tâm tình mới tốt lên hướng tới phòng mình. Tới trước cửa vừa định giơ tay lên gõ, liền nhớ ra mình mới là chủ nhân căn phòng này, do dự một chút, điều chỉnh lại tốt tâm tình của mình, mới chậm rãi đẩy cửa ra, kết quả trong phòng không bóng người.

Giang thiếu gia trong lòng tràn đầy chờ mong kết quả lại bị dội một bát nước lạnh, y cau mày đi xung quanh phòng một lượt, xác nhận bên trong không có người, mới đứng ở bên giường nghiêm túc suy nghĩ có nên đi vào phòng vệ sinh nhìn thử hay không, còn chưa có kịp nghĩ xong, đột nhiên bên hông liền bị ôm chặt, phía sau lưng bị người ôm chầm lấy. Sườn mặt người nọ dán tại trên lưng y cọ cọ, sau đó cười khẽ mở miệng: "Giang Hạo Phong, anh đang tìm gì vậy hả?"

Giang Hạo Phong thân thể cứng đờ, sau đó vẻ mặt chính trực xoay người: "Không tìm gì hết, em không phải ở dưới lầu ăn cơm sao?"

Thẩm Thư Kiệt hướng tới y cười cười: "Vừa mới chuẩn bị đi xuống thì anh liền lên đó." Nói xong liền muốn xoay người rời đi, đột nhiên lại bị Giang thiếu gia gọi lại: "Dép mang trong nhà của em đâu."

Thẩm Thư Kiệt cúi đầu giật giật ngón chân, vì không muốn phát ra tiếng động, bản thân cố ý đem dép để lại trong buồng vệ sinh a. Cậu không có chút nào xấu hổ khi bị bắt quả tang làm chuyện xấu, cười tủm tỉm muốn đi mang dép lại, đi chưa được mấy bước đã bị Giang Hạo Phong ôm lấy đặt trên giường. Thẩm Thư Kiệt im lặng nhìn thấy người nọ vào buồng vệ sinh, một lát sau đi ra, trong tay đã cầm theo một đôi dép.

Giang Hạo Phong đi tới bên giường, cau mày hạ thắt lưng giúp cậu mang giày vào, sau đó đứng thẳng thân thể lại, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Đi thôi."

Người trên giường không có đứng dậy, mà là đột nhiên giữ chặt lấy tay y, ngửa đầu nhìn y. Cặp mắt trong suốt đến thấy đáy phẳng lặng hiển nhiên, không có một tia câu nệ khó chịu. Y cảm thấy ngón tay đang ở trong lòng bàn tay mình gãi nhẹ, sau đó cánh tay liền bị kéo căng, bị người nhẹ nhàng tóm lấy, y đứng vài giây không nhúc nhích, người trên giường chớp mắt hai cái nhìn y, âm cuối mang theo một chút uỷ khuất: "Em kéo anh mà sao anh vẫn không chịu nhúc nhích gì hết vậy."

Giang thiếu gia gắng gượng đi tới ngồi xuống, bình tĩnh mở miệng: "Có việc?"

"Ân."

"Chuyện gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!