Edit: Động Bàng Geii
..o0o..
Giang Hạo Phong ở nhà nghỉ ngơi hai ngày cuối cùng bị thư kí mời trở về đi làm, Thẩm Thư Kiệt giúp y thắt cà vạt đưa y ra tận cửa, Giang thiếu gia bước từng bước đột nhiên đứng lại bất động tại chỗ, Thẩm Thư Kiệt nhìn y một hồi, sau đó hơi hơi kiễng chân hôn y một ngụm: "Giữa trưa có cần em đi đưa cơm không?"
Giang Hạo Phong giả đứng đắn mà nói lời cự tuyệt: "Không cần, công ti xa như vậy em ở nhà nghỉ ngơi đi."
Thẩm Thư Kiệt gật gật đầu: "Được, vậy không đi."
"…"
Thẩm Thư Kiệt nhìn xuống đồng hồ đẩy y ra ngoài cửa: "Còn không đi a, ông chủ là có thể tuỳ tiện tới muộn sao?"
Giang Hạo Phong ở trong lòng thầm mắng chính mình miệng tiện, sau đó không cam lòng mà xuất môn.
Thẩm Thư Kiệt bình thường không có sở thích gì, Giang Hạo Phong vừa đi, cậu nháy mắt không biết nên làm gì, xem phim một hồi quyết định xoát weibo, kỳ thật cũng không có cái gì muốn đăng, nghĩ nghĩ liền mang bánh ngọt hai ngày trước đăng lên.
Thẩm Thư Kiệt: mấy ngày trước làm bánh ngọt, đáng yêu không?
Đăng xong một lúc Thẩm Thư Kiệt mới đặt điện thoại sang một bên tiếp tục xem phim, khoảng bốn mươi phút sau phim kết thúc, cậu cầm lấy điện thoại xoát bình luận, Thẩm Thư Kiệt tuy rằng không nổi tiếng lắm nhưng miến căn bản vẫn phải có, cậu rất thích đọc bình luận của miến nói về cậu, tuy rằng cậu cũng không có đáp lại.
"A a a a sô pha!!"
"Đáng yêu!!! Siêu cấp đáng yêu!!! Cùng Thư Thư đáng yêu như nhau!!"
"Thiệt muốn ăn!! Thư Thư siêu đảm đang!!"
"Muốn ăn +1, hi vọng Thư Thư ngày nào đó có thể chuyển phát bánh ngọt tận nơi!!"
"A a a a Thư của tôi đáng yêu nhất! Thư của tôi so với bánh ngọt còn đáng yêu hơn!!"
Thẩm Thư Kiệt trở mình nhìn bình luận khoé miệng mỉm cười, cậu thật sự cảm kích miến đối với cậu yêu thích như vậy, nhìn thấy bình luận phía dưới cũng cảm thấy cực kì ấm lòng, rất nhiều nội dung bình luận đều tương tự nhau, chỉ có duy nhất một ID, Thẩm Thư Kiệt mỗi lần nhìn đến đều cảm thấy chính mình kiếp trước có thể đã đào phải mộ phần tổ tiên nhà cô ta.
Cô gái này tại mỗi bình luận khen của miến hồi phục từng cái: "Nhìn thấy liền ngọt muốn chết, tuyệt đối không đáng yêu."
"Weibo là mạng xã hội của công chúng, không có việc gì lại đòi ăn của người ta, sao không tự chính mình làm đi?"
"Cho dù có chuyển phát bánh ngọt cũng sẽ không chuyển phát đến trên người cô."
"Sách[1] của cô sách của cô, sách của cô đều bị trộm sao? Có thể dùng để thi lên đại học sao?"
[1] Thư () có nghĩa là sách.
Thẩm Thư Kiệt mỗi lần nhìn thấy ID này đều cực kì đau đầu, nói cô ta là hắc ( anti fan), cô ta cũng chưa từng một lần mắng qua mình, nói cô ta là phấn ( fan não tàn), cô ta cũng chưa từng nói lời tốt đẹp gì cho cậu, chủ yếu là, cô ta luôn cùng miến của cậu cấu xé lẫn nhau, cái ID này là khoảng ba năm trước mới xuất hiện, trước đó miến còn có thể cùng cô ta cắn qua cắn lại, thời gian lâu dài miến của cậu liền thờ ơ mặc kệ, nhìn thấy miến mới đuổi theo cô ta mắng còn có thể tốt bụng can ngăn lại.
"@nhìn trộm bà xã nhà người khác thật đáng ghét – ha hả, em gái lại tới nữa, mỗi lần đều có thể nhìn thấy em, thật sự là một cái hắc cần cù nha!"
"Ha ha ha ha, tôi cảm thấy bà xã nhỏ không phải là hắc của Thư Thư đâu, cô ấy rõ ràng là hắc của chúng ta!"
"Tôi cũng cảm thấy như vậy đó, chính là cô ta đối với chúng ta rất chán ghét, Thư Thư là của mọi người chứ đâu phải của riêng gì cô ta, cô ta mỗi lần đều oán chúng ta, chẳng lẽ chúng ta không nên oán trở về."
"Chán ghét +1, Thư Thư là của mọi người."
Thẩm Thư Kiệt nhìn phía dưới tranh cãi đến náo nhiệt, thật sự cảm thấy rất buồn cười, cậu vây xem một hồi mới bỏ điện thoại sang một bên, sau đó liền đi tới phòng bếp bắt đầu chuẩn bị cơm trưa, tuy rằng ngoài miệng nói không đi, bất quá nhìn thấy Giang Hạo Phong xuất môn trưng ra cái bản mặt không quá cao hứng, vẫn là quyết định cho y một kinh hỉ.
Làm vài món Giang Hạo Phong thích ăn đóng gói lại cẩn thận, lại cùng quản gia chào hỏi một tiếng, mới lái xe tới công ti Giang Hạo Phong, theo thang máy chuyên dụng đi ra, tiểu thư kí liếc mắt một cái liền nhận ra cậu, chạy nhanh tới muốn tiếp nhận hộp cơm trên tay cậu: "Thẩm tiên sinh như thế nào lại tới đây?"
Thẩm Thư Kiệt đối với tiểu thư kí nở nụ cười: "Giang tổng có ở đây không? Tôi mang cơm trưa đến cho y."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!