Edit: Động Bàng Geii
..o0o..
Quản gia đem trà đã chuẩn bị tốt đặt xuống trước mặt Giang Hạo Phong, lại mang tạp chí rơi trên mặt đất nhặt lên xếp gọn lại, Giang Hạo Phong ngồi trên sô pha, trên mặt treo lên biểu tình nghiêm túc mà chờ điện thoại của Thẩm Thư Kiệt.
Đợi gần hai tiếng đồng hồ, đối phương rốt cuộc cũng gọi tới, thanh âm đầu bên kia còn mang theo ý cười, như là gặp phải chuyện gì rất cao hứng: "Giang Hạo Phong, anh đoán em vừa rồi em ra ngoài đụng phải ai nha."
Giang thiếu gia biểu tình khinh thường, ngữ khí đông cứng: "Không biết."
"Là người bạn đầu tiên em quen trong vòng giải trí đó, không nghĩ tới lại có thể gặp được hắn ở đây. Người rất không tệ, trước kia ở đoàn kịch còn giúp em không ít chuyện."
"Ờ."
Thẩm Thư Kiệt nghe thấy y không có hứng, chủ động thay đổi đề tài khác, nói một chút về những chuyện lí thú ở trong đoàn kịch của mình, cậu cũng quen với việc phần lớn thời gian Giang Hạo Phong trầm mặc, cho nên cũng không quá để ý, bất tri bất giác mà hàn huyên hơn hai tiếng đồng hồ, ấy vậy mà cũng chẳng nhạt nhẽo tí nào, Giang Hạo Phong ngẫu nhiên còn sẽ trả lời cậu vài câu, ngữ khí cũng tốt hơn rất nhiều.
Lại hàn huyên thêm một hồi, đột nhiên bên cửa truyền tới hai tiếng gõ cửa, Thẩm Thư Kiệt cùng Giang Hạo Phong nói một câu có người tìm, vì thế liền cúp điện thoại đi ra mở cửa.
Ngoài cửa chính là vai nam hai mà cậu còn chưa nói chuyện bao giờ, Thẩm Thư Kiệt lễ phép cười với gã: "Ngô ca."
Ngô Khuê nâng tay lên vỗ bả vai cậu một cái, đỉnh đạc cười: "Tiểu Thẩm đi ăn cơm không?"
Thẩm Thư Kiệt nhìn đồng hồ, có chút nghi hoặc: "Còn quá sớm đi?"
"Đâu có sớm, chúng ta ngày mai không phải có đoạn cần đối diễn sao? Tìm một chỗ đối diễn đi, xong việc lại trực tiếp đi ăn một bữa cơm."
"Cũng được."
Cầm theo kịch bản cùng Ngô Khuê rời cửa, Thẩm Thư Kiệt mới cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, dọc đường đi tay của Ngô Khuê đều khoát trên vai của cậu, cậu khẽ nhíu mày, không dấu vết mà né tránh, qua vài giây lại bị khoát lại. Đi tới trước cửa một quán rượu, Ngô Khuê duỗi tay kéo lấy cậu, Thẩm Thư Kiệt từng bước tiến vào, tránh đi tiếp xúc cùng gã. Khoé miệng Ngô Khuê nhướn lên, ánh mắt không rõ ý.
Buổi chiều người trong quán rượu không nhiều, yên tĩnh mà đối diễn quả thật rất thích hợp, Ngô Khuê rót hai ly rượu, sau đó lấy ra một cuốn tập cùng cậu nghiêm túc nghiên cứu. Thẩm Thư Kiệt từ đầu đến cuối quan sát vẻ mặt của gã, cậu cùng Ngô Khuê ở chung một đoàn kịch, cùng nhau đối diễn là điều không thể tránh khỏi, buổi chiều hẹn nhau tới quán rượu cũng có thể miễn cưỡng nghe được. Cậu cũng không muốn ác ý phỏng đoán người khác, nhưng Ngô Khuê lại mờ ám như có như không như vậy, thật sự không thể không làm cậu đa tâm. Buổi tối bảy giờ quán rượu bắt đầu lục tục náo nhiệt, cậu vừa định hỏi Ngô Khuê có đi ăn cơm không, chỉ thấy người nọ chủ động mở miệng: "Tiểu Thẩm, chúng ta ở đây uống một chút được chứ?"
Thẩm Thư Kiệt nghĩ nghĩ, gật đầu đồng ý, sau đó đứng dậy đi vào phòng vệ sinh một chuyến. Ngô Khuê chờ cậu đi xa, mới ngồi phịch lên sô pha, hướng về phía bóng dáng của cậu mà liếm môi.
Hồ Sơn đang ngồi trên ghế cầm cơm hộp vẻ mặt ghét bỏ, nhận được điện thoại của Thẩm Thư Kiệt, bên kia đầu dây đang ở nơi nào đó rất ồn ào, nghe có chút hỗn loạn: "Làm sao vậy, muốn tới đưa cơm cho tôi hả."
Thẩm Thư Kiệt đứng ở trong buồng vệ sinh cười hai tiếng: "Hồ Sơn, cậu nếu không bận gì, rẽ trái ở ngã ba tới quán rượu tìm tôi đi, ghế dài A6. Nếu lúc tới không thấy tôi ở đây, như vậy khẳng định là đang ở trên đường từ quán rượu về khách sạn, vạn nhất còn không tìm thấy tôi nữa, trực tiếp báo nguy cho cảnh sát."
"Cậu làm sao vậy?!"
"Tôi còn chưa xác định được, chỉ là phòng ngừa vạn nhất thôi."
"Đệt, cậu chờ đó, tôi qua liền."
"Được."
Thẩm Thư Kiệt cúp điện thoại, trực tiếp trở lại chỗ ngồi, rượu trên mặt bàn đã thay đổi một ly, cậu tuỳ ý nhìn một cái nói: "Ngô ca, anh vào nghề lâu chưa"
"Mười năm rồi đi."
"Trách không được diễn xuất tốt như vậy."
"Cũng tàm tạm thôi, hiện tại giới giải trí cũng không có phổ biến loại giống như tôi, đều thích loại hình non nớt lại đẹp đẽ." Nói xong còn từ vị trí đối diện tới bên cạnh Thẩm Thư Kiệt ngồi xuống, gã đã nhịn cả một buổi chiều, từ lúc không khí trong quán bar khuếch đại lên, cũng không muốn phải giấu diếm nữa: "Như Tiểu Thẩm lớn lên cũng rất dễ nhìn, là loại hình mà anh rất thích."
"Ngô ca quá khen."
Ngô Khuê nghiêng đầu chống tay lên mặt bàn, nhìn chăm chú cậu năm phút đồng hồ, đi thẳng vào vấn đề hỏi: "Cậu là gay đi?"
Thẩm Thư Kiệt không đáp, hỏi ngược lại: "Ngô ca là?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!