Edit: Động Bàng Geii
..o0o..
Buổi sáng ngày hôm sau, Trầm Thư Kiệt đơn giản thu thập hành lý của mình, vội vàng xuống lầu, cậu vốn nghĩ rằng Giang Hạo Phong sớm đã rời nhà đi làm, kết quả lại phát hiện người còn chưa có đi, cậu kéo theo hành lý tới muốn chào hỏi một tiếng, chỉ thấy Giang thiếu gia buông tờ báo trong tay xuống đứng dậy muốn đi, cậu vội vàng chạy một bước xuống hai cái bậc thang: "Giang Hạo Phong, đợi em một chút."
Giang thiếu gia nghiêm trang hỏi: "Có việc sao?"
"Chúng ta cùng nhau đi đi, anh đưa em đến giao lộ, em tự bắt xe tới công ti."
Giang Hạo Phong hai mắt nhìn cậu, không đáp cũng không cự tuyệt.
Dì Vương thấy cậu vội vã xuất môn, vội vàng đưa cho cậu một miếng sandwich để cho cậu ăn trên đường, Trầm Thư Kiệt nói cảm ơn, đổi giày xong lại cùng Giang Hạo Phong sóng vai ra ngoài.
Dọc đường đi hai người im lặng một câu cũng không nói, Trầm Thư Kiệt ngồi một hồi cảm thấy được áp suất xung quanh Giang Hạo Phong hôm nay có chút thấp, cậu hồi tưởng lại một ngày hôm qua tới giờ, không biết chỗ nào lại chọc tới Giang thiếu gia.
Giang Hạo Phong mắt cũng không động mà nhìn thẳng về phía trước, đi qua cái giao lộ mà Trầm Thư Kiệt nói cũng không có dừng lại, Trầm Thư Kiệt quay đầu lại nhìn y: "Anh đưa em tới công ti, có thể sẽ đi làm muộn hay không?"
Giang thiếu gia lãnh đạm trả lời: "Sẽ không."
Trầm Thư Kiệt không có quay đầu lại nữa, hỏi trắng ra: "Giang Hạo Phong, anh vì cái gì lại mất hứng vậy?"
"Tôi chỗ nào mất hứng"
"Trên mặt anh rõ rằng viết "tôi đang rất mất hứng" a."
"Em hoa mắt."
"Anh không nói cho em, vậy để em đoán nha?"
"Tuỳ em."
Trầm Thư Kiệt nói: "Trên phương diện công tác có vấn đề? Hay là đồ ăn sáng hôm nay không hợp với khẩu vị?"
Giang Hạo Phong sóng lớn tới cũng không sợ, nắm tay lái cực kì vững vàng.
Trầm Thư Kiệt nghĩ nghĩ, đột nhiên mở miệng: "Hay là vì em?"
Đối phương vẫn như cũ không có biến hoá gì, nhưng lần này lại nhanh chóng phản bác lại: "Làm sao có thể."
Trầm Thư Kiệt "a" một tiếng, cười tủm tỉm tiếp tục đoán: "Bởi vì em ngày hôm qua không có nghỉ ngơi cho tốt đúng chứ?"
Giang thiếu gia âm thầm thở ra một hơi, một bộ cây ngay không sợ chết đứng: "Đương nhiên không phải."
"Bởi vì rời giường muộn, không có cùng anh ăn sáng sao?"
"Không có chuyện đó."
"Hay là vì…" Nói xong thân thể liền hướng về phía trước, úp sấp lên bên lổ tai Giang thiếu gia thổi chút khí: "Thời gian em đi quay quá dài, không thể ở nhà với anh?"
Giang thiếu gia trấn định hai giây, cuối cùng vẫn là đem chân ga giẫm thành chân phanh. Y nghiêm túc quay đầu lại cùng người đối diện nói: "Ngồi đàng hoàng."
Trầm Thư Kiệt thè lưỡi tinh nghịch, quy củ ngồi trở về: "Em mỗi ngày đều sẽ gửi tin nhắn cho anh, báo cáo công tác nha."
"Tuỳ em."
Sau khi tiến vào đoàn kịch rồi, Thẩm Thư Kiệt mới cảm nhận được lần chụp ảnh trước đó là có bao nhiêu thoải mái. Ngày đầu tiên vì tranh thủ quay cảnh diễn có ánh mắt trời, buổi sáng bốn giờ đã phải rời giường hoá trang, quay liên tục suốt hai mươi tiếng đồng hồ với mật độ cao, diễn xuất của cậu lại không được, NG (Not good) vô số lần, lời kịch cũng nói sai, diễn lại. Ánh mắt không truyền tới cảm xúc, diễn lại.
Một cảnh diễn đi diễn lại tới mấy chục lần mới miễn cưỡng thông qua, Mục Kiến Xuyên gào rống với cậu cũng hơn mười mấy tiếng đồng hồ, hận không thể lấy kịch bản nện lên người cậu. May mà không phải chỉ có một mình cậu bị mắng, cả đoàn kịch cho dù là nam nữ chủ đi nữa, đều không thể may mắn tránh khỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!