Edit: Động Bàng Geii
Sr mấy thím, chương trước tôi quên mất Mục đạo với Vương ca bằng tuổi, cho nên Mục đạo vẫn còn trẻ và tui sẽ sửa lại cách xưng hô....o0o..
Lúc tỉnh dậy Giang Hạo Phong đã sớm rời nhà đi làm, cậu suy nghĩ một lát quyết định làm vài món đồ ngọt cảm ơn Giang thiếu gia buổi tối hôm qua, mới vừa đem bột mì đã được nhào đặt sang một bên, chuẩn bị bỏ thêm lòng trứng, liền nhận được điện thoại của Vương Bằng: "Vương ca?"
"Thế nào rồi?"
Thẩm Thư Kiệt buông đồ trong tay xuống cười cười: "Tôi không sao." Tạm dừng vài giây mới nói tiếp: "Vương ca, tôi nghĩ trước tiên phải luyện tập thêm nhiều mới được, đi trường quay đóng vài cái vai nhỏ trước…"
Còn chưa nói xong đã bị Vương Bằng đánh gãy: "Trước từ đã, Mục Kiến Xuyên cho cậu ba ngày sau lại tới thử vai."
"A?"
"Tôi cũng chẳng hiểu hắn ta nghĩ cái gì trong đầu, mặc kệ hắn, cậu chiều nay tới công ti học diễn kỹ, tôi có tìm cho cậu hai giáo viên chuyên nghiệp, mấy ngày nay tạm thời cứ ôm chân phật đi[1]"
[1] ôm chân phật: có câu "chuyện tới nơi rồi mới đi lo chân Phật", câu này tương tự như câu "nước tới chân mới nhảy" vậy.
Sau khi cúp điện thoại rồi Thẩm Thư Kiệt còn có chút ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cậu nhìn phần bánh ngọt mình mới làm được một nửa, vội vàng tăng tốc đánh trứng, sau một hồi bận rộn mới đem phần bánh ngọt đã chuẩn bị tốt đặt trong tủ lạnh, trước khi rời nhà còn nhắn cho Giang Hạo Phong một tin, mới vội vàng đuổi tới công ti.
Thẩm Thư Kiệt lúc vào nghề còn chưa có tỉ mỉ học qua diễn xuất, Lý Minh cũng không có lo chu toàn chuyện này, hắn nghĩ Thẩm Thư Kiệt tiến vào cái nghề này chẳng qua cũng chỉ là chơi cho vui sẽ không thật sự nghiêm túc, có kịch bản sẽ nói người khác tính cả phần cậu, muốn diễn vai gì thì dẫn người tới thử vai đó. Cậu trừ bỏ lên công ti đúng giờ để người sắp xếp cho khoá biểu diễn, mặt khác đều là ở trường quay coi người khác diễn, học không tốt cũng không thể trách cậu, dù sao cậu tiếp xúc với diễn viên có kỹ xão phần lớn đều không đủ tư cách. Lần này cũng may là gặp được Vương Bằng, hắn nhiều năm lăn lộn trong nghề cũng có chủ kiến của bản thân, hắn rất thích bản tính của Thẩm Thư Kiệt, cho dù chỉ là người đại diện tạm thời đi chăng nữa, cũng muốn thuận tay dẫn dắt cậu.
Tới công ti Vương Bằng trực tiếp đưa cậu tới lớp diễn xuất, bên trong đã có sẵn hai giáo viên đang ngồi, cậu cúi đầu lễ phép chào hỏi, mới ngồi vào ghế bắt đầu học tập.
Quản gia đem tạp chí mỗi ngày Giang Hạo Phong đọc xếp ngay ngắn lại, lại xoay người chuẩn bị hồng trà cho y, ông vừa bỏ lá trà vào trong ly liền cảm giác phía sau lưng có ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình, ông quay đầu lại nhìn, Giang Hạo Phong lập tức liền thu hồi tầm mắt, nghiêm trang đọc báo.
Quản gia rót trà xong liền mang đến trước mặt Giang Hạo Phong, sau đó lại lên lầu sửa lại văn kiện trong thư phòng, mới vừa thu dọn xong, vừa ngẩng đầu lên liền vừa vặn thấy, Giang thiếu gia đang cầm ly nước vô tình đi qua cửa, gần tới mười một giờ tối, quản gia từ trong phòng đi ra chuẩn bị tắt đèn nghỉ ngơi, mới đi được vài bước, liền phát hiện Giang Hạo Phong vẫn còn ngồi ở sô pha nhìn mình, lần này tầm mắt không né tránh, còn thật sự rất nghiêm túc.
Quản gia hiểu ý, rốt cuộc mới đi tới bàn điện thoại bấm một dãy số, hơn nữa còn nhấn giữ loa to: "Thẩm tiên sinh, cần tôi đi đón ngài không?"
Thẩm Thư Kiệt vừa vặn có chút thời gian nghỉ ngơi, cậu nhận được điện thoại còn đang có chút khó hiểu: "Không phải cháu đã nói với chú là đêm nay ở lại công ti rồi sao?"
"Công ti rất không thoải mái."
"Không có việc gì đâu chú Chu, cháu mấy ngày nay đều phải ở lại công ti, cháu cũng đã nói qua với Giang Hạo Phong, y cũng đã đồng ý rồi."
"Thẩm tiên sinh chú ý nghỉ ngơi một chút, học tập không cần quá sức."
"Cảm ơn chú Chu, Giang Hạo Phong ngủ rồi sao ạ?"
"Còn chưa có."
"Vậy chú giúp cháu gọi y một chút."
Giang Hạo Phong dựng thẳng lỗ tai nghe nửa ngày, rốt cuộc cũng nghe thấy tên mình, y mặt lạnh như tiền đợi ba phút mới đi tới, cầm lấy điện thoại: "Có việc gì không?"
Thẩm Thư Kiệt ở trên lớp nửa ngày mệt muốn chết ngồi phịch trên sàn của lớp diễn, hai mắt đen láy của cậu nhìn chằm chằm vào trần nhà: "Giang Hạo Phong, giáo viên nói tôi diễn cũng không đến nổi nào."
"Ân."
"Có thể phải thử vai xong, tôi mới có thể về nhà được."
Đối phương im lặng vài giây mới cứng nhắc trả lời: "Đã biết."
"Giang Hạo Phong, anh cảm thấy lần này tôi có thể thử vai thành công không?"
"Không rõ, cơ hội là do chính mình tự nắm lấy, đừng có mà lãng phí sự chăm chỉ của em ở công ti."
Cúp điện thoại Thẩm Thư Kiệt từ sàn nhà đứng lên, làm thế nào cũng cảm thấy trọng tâm câu cuối cùng của Giang Hạo Phong đều đặt trên ba chữ "ở công ti" nhỉ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!