Chương 13: (Vô Đề)

Edit: Động Bàng Geii

..o0o..

Ngày hôm sau, Thẩm Thư Kiệt sáng sớm liền đi thử vai, Vương Bằng chỉ nói một câu, chính là nói: "Đạo diễn tính tình không tốt lắm, cậu thông minh một chút."

Thẩm Thư Kiệt tâm lí không chắc chắn, tối hôm qua vốn định cùng sư muội cao to lực lưỡng kia luyện tập thêm một hồi, kết quả Giang thiếu gia bị cậu nói một câu kia liền xoay đầu chạy lấy người, tuyệt không quay đầu lại.

Lần này thử vai có chút bất đồng, trong phòng trống trải, chỉ có cậu cùng đạo diễn hai người với nhau, đạo diễn cũng không nói lời vô nghĩa: "Diện mạo có thể, ba cảnh diễn kia, cậu diễn tôi xem thử."

Đúng như Vương Bằng nói, vị đạo diễn này hoàn toàn không có hoà khí như Tôn đạo, biểu tình và ánh mắt đều mang theo hung quang, cậu tận lực để mình thả lỏng, nghiêm túc diễn xong hai cảnh, ngón tay của đạo diễn gõ lên bàn hai cái để cậu dừng lại: "Nói Vương Bằng vào đây."

Thẩm Thư Kiệt gật đầu, đi ra ngoài cửa kêu người vào. Vương Bằng vừa vào cửa còn chưa có kịp nói lời nào, liền thấy kịch bản không cánh mà bay thẳng vào mặt mình, hắn nhanh chóng tránh sang một bên, kế đó cười hì hì: "Mục đạo bớt giận."

Mục Kiến Xuyên hung hăng đứng lên: "Cậu tìm ở đâu ra tên này vậy? Đây là người mà cậu nói là có khả năng sao? Cậu mẹ nó mù hả!"

"Trong đám người mới thì cậu ta đã là người không tồi rồi đó."

"Thúi lắm! Chó má nó chớ không tồi!"

Vương Bằng vội vàng nhìn thoáng qua Thẩm Thư Kiệt, thấy biểu tình của cậu vẫn như cũ lại khẩn cấp chạy tới bên cạnh Mục Kiến Xuyên trấn an: "Ngài nói như vậy thật sự có chút hơi quá a, ngài bớt giận một chút."

Mục Kiến Xuyên tay vỗ cái đụi lên bàn tức giận rống lên: "Cậu để cho một người tầm thường như vậy chiếm dụng thời gian của tôi! Vương Bằng cậu thực sự là càng làm càng hư chuyện!!"

"Mục đạo ngài đừng tức giận, cậu ta ở mọi phương diện đều không tệ, chỉ là mới vào nghề mà thôi, cái này, diễn kỹ không được thì có thể tôi luyện thêm mà."

"Cậu để cậu ta diễn phim của tôi, là để tôi luyện thêm diễn kỹ?"

"Không phải a, cậu, Thư Kiệt, cậu ra ngoài chờ tôi trước đi." Thẩm Thư Kiệt vừa muốn gật đầu rời đi, đã bị Mục Kiến Xuyên rống lên một câu: "Mới cái này đã nghe không nổi nữa?! Hiện tại nghệ nhân đều là ông lớn hết hả? Không thể trêu vào được sao!! Một câu đều nói không được? Ỷ vào cái mặt ngon lành là muốn làm siêu sao hả? Thật sự là ý nghĩ hão huyền!!

Thật giả lẫn lộn!"

Mục Kiến Xuyên có tiếng là tàn bạo, miệng độc, Vương Bằng cũng muốn để hắn ta góp ý một chút về diễn xuất cho Thẩm Thư Kiệt, lại không nghĩ tới lời nói khó nghe như vậy, Thẩm Thư Kiệt thủy chung vẫn không có mở miệng, biểu tình vẫn như trước, vẫn là bộ dáng giống như lúc mới vào, lấy hiểu biết của hắn về Thẩm Thư Kiệt, ngôn ngữ công kích bình thường quả thật đối với cậu chẳng ảnh hưởng gì, nhưng mà Mục Kiến Xuyên lại nói trắng ra như vậy, thật sự làm cho hắn có chút lo lắng.

Mục Kiến Xuyên cũng phát hiện khuôn mặt Thẩm Thư Kiệt vẫn ôn hoà như cũ, trước sau cũng không bởi vì lời nói của hắn mà phát sinh biến hoá gì, lửa giận trong lòng cũng dần dần xẹp xuống, lớn tiếng hỏi: "Làm sao không nói tiếng nào hết?"

Thẩm Thư Kiệt cơ thể thẳng tắp, thanh âm mát lành: "Lúc này nói chuyện, sợ ngài tức giận."

"A, vậy cậu không có gì phản bác đi."

"Những lời Mục đạo nói là thật, tôi quả thật chỉ là một người tầm thường."

"Vậy cậu còn xứng làm diễn viên?"

Thẩm Thư Kiệt cười cười: "Luôn cần phải có những trải nghiệm mới, Mục đạo là thiên tài, dùng vài năm đã có địa vị như hiện tại, tôi chỉ mới vào nghề, tuy rằng tầm thường nhưng cũng coi như rất cố gắng, tôi biết chính mình sức lực có hạn, cảm ơn chỉ điểm của Mục đạo, những gì ngài dạy tôi đều sẽ ghi tạc vào lòng, hi vọng trong tương lai, có bản lĩnh lộ mặt trước Mục đạo, cũng đã là vinh hạnh rồi."

Lời nói thoải mái, không kiêu ngạo không siểm nịch, Vương Bằng chờ cậu nói xong lập tức nhanh chóng cáo từ: "Mục đạo, tôi dẫn người về trước, ngài xin bớt giận."

Mục Kiến Xuyên nhìn theo bóng lưng Thẩm Thư Kiệt quét một vòng, tuỳ tiện cầm lấy kịch bản lật vài tờ: lúc không diễn ngược lại còn giống tới mấy phần.

Hai người vừa lên xe, Vương Bằng châm thuốc nhả khói ra ngoài cửa sổ: "Đừng để bụng, ông ta vốn là người cái miệng đi trước cái não, cậu cũng đừng có cảm thấy uỷ khuất, nói đi nói lại, cậu tâm lý tiếp thu quả thật cường nha, bộ phim này bỏ đi, tôi chọn cái khác cho cậu."

Thẩm Thư Kiệt gật đầu: "Cảm ơn Vương ca."

"Từ chỗ Mục Kiến Xuyên đi ra, còn có thể bình tĩnh như vậy chẳng có mấy người, cậu thật sự không tức giận hả?"

Thẩm Thư Kiệt như trước mỉm cười, nhưng là ý cười không đạt tới đáy mắt: "Mục đạo nói đúng mà."

Vương Bằng nhìn cậu ít nhiều cũng bị ảnh hưởng, cũng không nhắc lại nữa: "Trở về thôi, đừng để trong lòng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!