Edit: Động Bàng Geii
..o0o..
Thẩm Thư Kiệt là dựa vào khuôn mặt mới làm được tiểu minh tinh hạng ba, kỹ năng diễn xuất mặt than ca hát chọc người, thế nhưng không thể ngăn nổi miến ( fan hâm mộ) yêu thích vẻ đẹp của cậu, giới giải trí chính là địa phương thần kỳ như thế, mấy năm trước kỹ năng diễn xuất còn là chính đạo, hiện tại căn bản đều là dùng mặt nói chuyện, chỉ cần bộ dáng tốt, tuỳ tiện liền có thể có mấy chục vạn miến.
Thẩm Thư Kiệt không phải là xuất thân từ diễn viên chính quy, tiến vào giới giải trí, chủ yếu là bởi vì Giang Hạo Phong.
Cậu cùng Giang Hạo Phong xem như là có khế ước kết hôn, lúc ấy chỉ thuận miệng nói một câu vui đùa muốn làm diễn viên, lại bị Giang Hạo Phong cho là thật, cậu ngẫu nhiên sẽ nhìn thấy cái bản mặt than của mình xuất hiện trên TV lại chẳng hề có tí xíu diễn kỹ nào quả thật là muốn làm hỏng con mắt của người xem, nhưng Giang Hạo Phong giúp cậu tìm công tác cậu lại ngượng ngùng đưa ra ý kiến muốn đổi lại.
Mấy ngày nay vừa vặn vừa hơ khô thẻ tre[1] một bộ phim, Thẩm Thư Kiệt có thể trở về nhà nghỉ ngơi một đoạn thời gian, trong nhà chỉ có một quản gia cùng một dì bảo mẫu, Thẩm Thư Kiệt buông hành lí xuống muốn đánh một giấc, nhưng nhìn thời gian, vẫn là quyết định đi chuẩn bị một chút đồ ăn.
[1] một truyền thống của đoàn phim, sau khi quay xong một bộ phim sẽ làm đại lễ hơ khô thẻ tre để chính thức kết thúc quay phim cho bộ phim đó.
Giang Hạo Phong thích đồ ngọt, cái sở thích cùng cái vẻ bề ngoài cao lớn lạnh lùng của y quả thật thập phần không liên quan gì đến nhau, Thẩm Thư Kiệt tuy rằng diễn xuất thối nát, nhưng tay nghề làm bánh ngọt là số dách.
"Tiểu Thẩm, thiếu gia trở lại." Quản gia ở ngoài phòng bếp gọi cậu, cậu lên tiếng đáp: "Vâng." Bưng dĩa bánh ngọt phô mai vừa mới làm đi ra ngoài.
Giang Hạo Phong đang cởi áo khoác, Thẩm Thư Kiệt đem phần bánh ngọt đặt trên bàn cơm, đi qua tiếp lấy tây trang của y: "Trở về sớm như vậy?"
"Ân, hôm nay không có việc gì."
Thẩm Thư Kiệt oán thầm: không có việc gì mới là lạ. Giúp y treo áo lên xong, mới cùng nhau đi đến bàn ăn, Giang Hạo Phong nhìn thấy dĩa bánh ngọt đã làm tốt nhíu nhíu mày: "Em trở về vẫn chưa nghỉ ngơi?"
Thẩm Thư Kiệt không biết tại sao y lại hỏi vấn đề này, bất quá nhìn y hình như có điểm mất hứng, vẫn là quyết định lừa gạt y một chút: "Trở về vừa ngủ một giấc, mới dậy liền chuẩn bị."
Giang Hạo Phong nới lỏng cà vạt chưa nói gì, Thẩm Thư Kiệt lại đi rót giúp y một ly sữa bò có độ ngọt phi thường cao, mới ngồi xuống đối diện y chuẩn bị cùng nhau ăn, cậu còn chưa kịp cầm nĩa lên ăn, liền phát hiện Giang Hạo Phong không hề ngẩng đầu lên, từng miếng từng miếng ăn, thẳng cho đến khi ăn sạch sẽ mới thôi. Thẩm Thư Kiệt cầm nĩa trong tay có chút kinh ngạc, một tháng không gặp Giang Hạo Phong khẩu vị tựa hồ lớn hơn không ít, cậu rõ ràng làm phần cho hai người a, tại sao lại không chừa lại cho cậu dù chỉ là một miếng nhỏ?
Buổi tối Thẩm Thư Kiệt ở phòng xem kịch bản mới, Giang Hạo Phong ở phòng tắm, nhìn thời gian cậu liền đặt kịch bản sang một bên, chuẩn bị đồ vật này nọ, qua vài phút Giang Hạo Phong liền mặc áo ngủ từ phòng tắm đi ra.
Thẩm Thư Kiệt cầm trong tay lọ bôi trơn cùng bao nhìn y, Giang Hạo Phong nhìn lướt qua đồ vật trên tay cậu không nói gì, trực tiếp tựa vào đầu giường cầm lấy một cuốn báo chí.
Thẩm Thư Kiệt suy nghĩ một chút từ khi mình trở về đến giờ có chỗ nào chọc tới y hay không, kết quả nghĩ nửa ngày cũng nghĩ không ra, cậu đem lọ bôi trơn cùng bao đặt sang một bên, sau đó ngồi trên giường hỏi: "Hôm nay không làm?"
Giang Hạo Phong nhìn chằm chằm mặt báo thờ ơ, Thẩm Thư Kiệt thấy y không tỏ thái độ gì liền quyết định không hỏi nhiều thêm, vì thế im lặng tiến vào ổ chăn chuẩn bị đi ngủ, ngay tại lúc cậu mơ mơ màng màng sắp ngủ, đột nhiên nghe được người phía sau đánh một cái ợ rất to…
Ngày hôm sau Thẩm Thư Kiệt tỉnh dậy chuẩn bị bữa sáng, vò gạo nấu cháo mất bốn mươi phút, lại luộc thêm mấy trái trứng, còn ân cần mà đem lòng đỏ khoét ra bỏ vào tủ lạnh, lại từ bên trong lấy ra dưa muối trước đây cậu ướp cho ra dĩa nhỏ.
Giang Hạo Phong rời giường liền nhìn thấy bữa sáng đã chuẩn bị tốt, lại không nhìn thấy Thẩm Thư Kiệt, lại nhìn chằm chằm bát cháo không nóng không lạnh hai ba cái liền uống hết, rốt cuộc mới tìm lấy cái cớ hoàn mỹ đi vào phòng bếp, kết quả không có ai.
Y có điểm mất hứng mà đem cái bát đặt thật mạnh xuống trên bàn, vừa nghiêng đầu liền nhìn thấy ngoài cửa sổ có bóng người, vì thế y cầm bát đứng lên, bước nhanh ra khỏi phòng bếp lại tuỳ tiện cầm lấy tờ báo đọc như thật.
Thẩm Thư Kiệt từ bên ngoài đi vào nhìn thấy bát cháo trống trơn hỏi: "Muốn uống nữa?"
Giang Hạo Phong gật đầu, còn thật sự tiếp tục đọc báo, Thẩm Thư Kiệt cầm bát cười: "Uống nửa bát nữa thôi, anh ngày hôm qua ăn nhiều, quá mức người bình thường, không biết chống đỡ nổi không?"
Giang Hạo Phong nghiêm túc mà run rẩy tờ báo trong tay chết không thừa nhận: "Không có chuyện đó."
Thẩm Thư Kiệt không vạch trần y, nhưng vẫn giúp y múc thêm nửa bát nữa: "Anh hôm nay không đi làm?"
"Được nghỉ."
"Nhưng hôm nay đâu phải ngày nghỉ a."
Giang thiếu gia buông tờ báo, biểu tình nghiêm túc nói: "Tôi là ông chủ, không thể khống chế ngày nghỉ của chính mình sao?"
Thẩm Thư Kiệt đột nhiên nhìn thấy bộ dáng nghiêm túc của y cố nén không cho bản thân mình cười ra tiếng: "Chẳng lẽ, là vì muốn ở bên cạnh em?"
Giang thiếu mạnh miệng: "Làm sao có khả năng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!