Phí Nghê không phải Phương Mục Dương, nếu muốn xem phim thì phải tự bỏ tiền ra mua vé.
Cô vẫn thường tốn khoảng năm xu cho mỗi chiếc vé để coi người ở những nơi như Liên Xô, Hungary hoặc Trung Quốc sống cuộc sống như thế nào.
Ngoại trừ đọc sách, phim ảnh là công cụ duy nhất giúp cô hiểu về thế giới.
Chị hai và anh rể cô là thanh mai trúc mã, hai nhà gần nhau, hai đứa trẻ vẫn chơi chung.
Khi chị hai học cấp ba, tình cảm giữa họ chỉ tăng chứ không hề giảm.
Anh rể tương lai rủ chị hai đi xem phim, Phí Nghê sợ chị bị người ta bắt đi mất, cứ nằng nặc đòi xem cùng.
Mọi người nhìn lên phim, còn cô nhìn chị chằm chặp.
Dù rạp chiếu phim tối om nhưng đôi mắt cô rất sáng, hễ cứ trông thấy anh chàng bên kia đặt tay lên tay chị gái là Phí Nghê lại xua tay đuổi anh ta ra.
Khoảng thời gian ấy, Phí Nghê đề phòng anh rể tương lai chẳng khác nào dè chừng trộm, anh ta càng dùng kem đá và kẹo ngọt dỗ dành cô, cô càng cảm thấy anh ta có ý xấu với chị mình.
Tuy nhiên cũng có một lần cô xem phim chăm chú quá, quên luôn cả chuyện chị hai, đến khi ra khỏi rạp rồi cũng chỉ nhớ mỗi cây đàn ghi
-ta trên màn ảnh.
Cô cũng muốn có một cây ghi
-ta giống như nhân vật chính vậy.
Phí Nghê tự biết mình không mua nổi đàn mới, ngay cả chiếc đàn rẻ nhất cửa hàng ủy thác cũng tốn mười lăm tệ lận.
Giả như mỗi ngày cô để dành ra năm xu, cũng phải ba trăm ngày cô mới tích đủ được mười lăm tệ.
Thế là từ đó về sau, bữa trưa nào Phí Nghê cũng quan sát Phương Mục Dương.
Hiện tại cậu ta không ở nội trú nữa, mỗi ngày chỉ ăn có một bữa cơm tại trường.
Phí Nghê trộm nghĩ, chỉ cần cậu ta ăn không đủ no, cô sẽ lại có hi vọng kiếm tiền.
Thế nhưng mỗi lần nhìn sang bên ấy, Phí Nghê lại thấy Phương Mục Dương hoặc đang chia sẻ cá hộp với bạn bè, hoặc đang ăn điểm tâm làm bởi đầu bếp Pháp, đầu bếp Quảng Đông, đầu bếp Tô Châu các kiểu.
Có lẽ cậu ta chê điểm tâm phương bắc xay gạo không được mịn màng, cậu ta thậm chí còn chẳng ăn mấy món linh tinh như bánh đậu vàng này nọ.
Phí Nghê lắc đầu, cắn một miếng bánh bột bắp rồi lại húp cháo, nhai rau dưa cho qua bữa, tinh thần sa sút cực độ.
Chính lúc Phí Nghê nghĩ rằng mình không thể kiếm chác được gì từ Phương Mục Dương nữa, cậu ta lại đến tìm cô, muốn thuê cô tết một chiếc vòng tay giống hệt cái cô đang đeo.
À không, màu sắc thì không giống lắm, cậu ta muốn vòng màu lam.
Chiếc vòng trên cổ tay của Phí Nghê là cô tự bện bằng sợi nhựa dẻo màu trắng, còn đính ba cái chuông bạc.
Cô cũng làm cho chị mình một chiếc tương tự.
"Cậu cần vòng để làm gì?" Tuy Phí Nghê rất muốn kiếm tiền của Phương Mục Dương, nhưng cô vẫn nghĩ cậu ta tốt nhất đừng dùng vòng tay thì hơn.
Một đứa con trai đeo vòng, nhìn sao cũng thấy kỳ quái.
"Tặng cho một bạn nữ, trạc tuổi bọn mình thôi."
"Ừ được, cậu định đưa tôi bao tiền?"
Phương Mục Dương nói một con số.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!