Phương Mục Dương mang theo một chiếc máy ảnh kiểu cũ của Đức anh mua tại một cửa hàng ủy thác(1) trên đường đến nhà Phí Nghê.
Mua đồ cũ ở cửa hàng ủy thác không chỉ rẻ mà còn không cần dùng phiếu.
Lần này anh tới, định chụp cho Phí Nghê mấy tấm hình.
(1) Cửa hàng ủy thác: Cửa hàng nhận bán hộ đồ cũ khách gửi, bán được thì sẽ ăn tiền hoa hồng.
Ngoài máy ảnh ra, Phương Mục Dương còn mang cho Phí Nghê sữa mạch nha(2), sô cô la, sữa bột của Mỹ và năm quả táo.
Táo là hồi trước anh để dành được, sữa mạch nha là anh nhờ y tá mua hộ, còn sô cô la và sữa bột là bạn mẹ anh mang đến khi đi thăm anh.
(2) Sữa mạch nha: Một loại đồ uống pha sẵn làm từ sữa bột, sữa đặc, bột cacao, chiết xuất mạch nha và một số nguyên liệu khác như kem, trứng, đường… Trước năm 1980, sữa mạch nha được coi là thứ đồ uống xa xỉ ở Trung Quốc, thường chỉ có trẻ em mới được uống.
Người bạn này quen biết nhiều người ở nước ngoài và có không ít phiếu kiều hối trong tay, có thể mua được một số mặt hàng người trong nước không mua được.
Một túi sô cô la lớn, Phương Mục Dương chỉ ăn một viên.
Hai viên to nhất anh giấu đi, còn lại đều chia cho bệnh nhân và các y tá cùng tầng.
Ngày thứ ba kể từ khi Phí Nghê đi, Phương Mục Dương bắt đầu vẽ tranh.
Tảng sáng hôm ấy, anh đã nằm mơ, mơ thấy vô số khuôn mặt khác nhau lần lượt lần lượt hiện ra, song anh chẳng hề nhận ra ai cả.
Thế giới rộng lớn đến vậy, anh lại chẳng biết được bao nhiêu người.
Người mà anh gần gũi nhất chính là Phí Nghê, nhưng cô không xuất hiện nữa.
Bốn giờ sáng, anh bừng tỉnh giữa cơn mơ, sau đó lập tức bật đèn lên đọc từ điển.
Phí Nghê đã nói học xong cuốn từ điển này, cô sẽ lại đến gặp anh.
Đọc được nửa trang, anh lại bắt đầu dùng bút phác họa từng đường nét của Phí Nghê lên từ điển.
Đôi mắt này, cái mũi này, bờ môi này, tất cả đều thuộc về Phí Nghê, Phí Nghê vừa mới đến thăm anh ba ngày trước.
Anh đã quên chuyện mình bắt đầu cầm bút vẽ từ năm bốn tuổi, cũng quên mất hồi tiểu học anh từng giành được giải thưởng lớn trong một cuộc thi vẽ tranh quốc tế dành cho thiếu nhi.
Thế nhưng cơ bắp vẫn có ký ức.
Phí Nghê không tới thăm anh, anh bèn vẽ lại Phí Nghê trên trang giấy.
Phương Mục Dương dựa vào trí nhớ của mình mà vẽ hơn chục bức kí họa Phí Nghê.
Trong trí nhớ của anh, Phí Nghê vô cùng sinh động.
Cô xách đồ bước vào cửa phòng bệnh, trên môi nở một nụ cười, sau khi đặt đồ xuống liền bắt đầu khảo hạch anh, nếu câu trả lời của anh khiến cho cô không hài lòng thì cô sẽ nghiêm mặt lại.
Động tác giặt giũ của cô rất liền mạch, nhất là những khi cô vò cổ áo sơmi của anh trong nước xà phòng.
Lúc này, nếu như trông thấy mồ hôi lấm tấm trên sống mũi cô, anh sẽ đưa tay lau giúp.
Cô sẽ tránh khỏi tay anh thật nhanh, nếu lỡ như không tránh được, cô sẽ trừng mắt nhìn anh một cái.
Anh cần phải dừng cô lại ở trong trí nhớ của mình, đóng băng từng khoảnh khắc nhỏ rồi mới bắt tay vào vẽ, mà chuyện này hiển nhiên chẳng hề dễ dàng chút nào.
Càng vẽ nhiều, Phương Mục Dương lại càng phát hiện ra ngôn ngữ cơ thể của Phí Nghê rất độc đáo, chúng có khi còn thú vị hơn cả những lời cô vẫn nói ra miệng nữa.
Trong quá trình làm sống dậy chuỗi hồi ức về Phí Nghê, Phương Mục Dương lại làm quen với cô thêm một lần nữa, lần này càng tỉ mỉ hơn, càng kỹ lưỡng hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!