Chương 47: (Vô Đề)

"Em không thích chà là sao?"

Chuyện này chẳng liên quan gì tới chà là. Phí Nghê lại uống một ngụm sữa từ cái cốc ôm trong tay, ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi: "Cô bạn gái cũ nào của cậu thích ăn chà là thế?"

Đương nhiên là cô cố ý hỏi vậy. Nếu trực tiếp hỏi Phương Mục Dương trước kia từng có bao nhiêu bạn gái, anh nhất định sẽ chối phăng, nhưng nếu hỏi "cô bạn gái cũ nào của cậu thích ăn chà là", anh sẽ buộc phải trả lời cụ thể một tí. Nếu anh cố tình không trả lời thì chứng tỏ những điều cô nói là thật.

Thậm chí anh còn không cần phải lên tiếng trả lời. Chỉ cần anh suy nghĩ một chút thôi, cũng đủ chứng tỏ anh có nhiều hơn một người bạn gái rồi.

Phương Mục Dương lập tức hiểu được ý của  Phí Nghê.

"Nếu em bằng lòng coi mối quan hệ giữa hai ta trước khi kết hôn là mối quan hệ yêu đương, vậy thì em chính là bạn gái duy nhất của tôi từ lúc sinh ra đến giờ. Nếu em cho rằng không phải, cả cuộc đời này của tôi chưa từng có cô bạn gái nào cả."

"Thế còn Lăng Y thì sao?" Phí Nghê cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi thẳng ra miệng, xác thực cái tính ghen tuông của mình.

"Lăng Y có thể xem như một người bạn của tôi, hơn nữa cũng là gái, nhưng tuyệt đối không liên quan gì tới bạn gái." Nếu không phải Phí Nghê nói ra, Phương Mục Dương chưa bao giờ nghĩ Lăng Y lại là vấn đề giữa hai bọn họ.

"Vậy sao cậu lại nhường suất vào đại học cho cô ấy?"

Phương Mục Dương cười nói: "Đó là bởi vì năng lực của cô ấy không đủ để giúp cô ấy vượt qua cuộc sống ở nông thôn. Năng lực của tôi tất nhiên là mạnh hơn cô ấy nhiều, cái này em cũng biết mà."

Phí Nghê hôm nay đã không còn giống với ngày trước, không có sức lực và tinh thần để mà vòng vo tam quốc, hỏi gì cũng rất thẳng thắn, không cần vòng vèo: "Những người không có năng lực cũng đâu phải mình cô ấy, sao cậu lại nhường cho cô ấy chứ? Nếu tôi cũng đi cắm đội, tôi cũng nói mình không sống nổi ở nông thôn, chẳng nhẽ cậu cũng nhường cho tôi sao?"

"Nếu là em, quả thực tôi không nỡ nhường."

Phí Nghê cười lạnh: "Cậu cũng thành thực thật đấy." Cô vốn tưởng rằng anh ít nhất cũng nói dối cô cho có lệ, không ngờ anh lại nói vậy.

"Em mà ở cùng một điểm thanh niên trí thức với tôi thì tôi sẽ chỉ muốn ngày ngày quấn lấy em thôi, không những tôi không nỡ đi, tôi còn không nỡ để em đi ấy chứ. Nếu như em tha thiết muốn vào đại học, tôi cũng không phải là không thể chiều ý em, nhưng trước khi thả em đi tôi nhất định phải làm vợ chồng với em vài lần, để sau đó em sẽ vẫn luôn nhớ tới tôi, tôi nói làm vợ chồng không phải là kiểu đi đăng ký kết hôn đâu…"

"Không biết xấu hổ!" Phí Nghê ngượng đến mức mặt mũi đỏ bừng, nhưng may mà có rèm che nên Phương Mục Dương không nhìn thấy.

Phương Mục Dương cũng không phủ nhận: "Bây giờ em mới biết à."

Phí Nghê không nói chuyện với anh nữa mà chỉ chăm chăm uống sữa, thỉnh thoảng lại lấy thì khuấy khuấy cốc lên một chút.

Một lát sau, cô lại chủ động mở lời: "Theo như lời cậu nói, cô ấy không phải bạn gái của cậu, cậu còn nhường lại cơ hội vào đại học cho cô ấy, cô ấy hẳn là nên biết ơn cậu mới đúng. Nhưng cậu xảy ra chuyện, cô ấy cũng đâu có tới chăm sóc cậu. Như vậy mà cậu vẫn có thể coi là bạn bè được ư?" Lăng Y trên thực tế còn quá đáng hơn lời cô nói rất nhiều, không những không chăm sóc mà đi thăm thêm lần nữa cũng không chịu.

Sợ gánh trách nhiệm đến thế, sao lúc trước nhận sự giúp đỡ của người ta mà không biết kiêng kị đi?

Tiêu chuẩn của Phí Nghê không giống với tiêu chuẩn của những người khác. Cô cảm thấy nếu Phương Mục Dương là bạn trai của Lăng Y, vẫn chưa lo được gì cho cô ta, anh xảy ra chuyện, Lăng Y không đến thăm, cũng chỉ có thể nói là Lăng Y bạc tình, hơn nữa dù sao đó cũng là chuyện riêng của cô ta, không liên quan gì tới người ngoài, không tới lượt Phí Nghê cô ở đây nói dài nói ngắn.

Nhưng nếu Phương Mục Dương đã không phải là bạn trai của Lăng Y, lại còn nhường cả suất vào đại học cho cô ta mà cô ta còn từ chối gặp mặt thì đấy chính là vong ân phụ nghĩa, đáng bị mắng cho một trận.

"Riêng chuyện này thì tôi còn thấy phải cảm ơn cô ấy. Nếu cô ấy chăm sóc tôi, sao giờ tôi có thể trèo cao tới em được? Ngay cả việc tôi không vào đại học, hiện tại nghĩ lại, cũng là vì để gặp em." Phương Mục Dương chẳng có kỳ vọng gì với Lăng Y, cho nên cũng chẳng có gì thất vọng. Nếu như anh thật sự có mong muốn gì với người ta thì nhất định sẽ không nhường lại suất học kia, suy cho cùng lợi ích có lớn tới đâu cũng chẳng thể bằng lợi ích của việc tự mình đi học.

Trước kia là bạn bè, Lăng Y cũng không làm gì khiến cho anh phải thất vọng, dĩ nhiên không cần phải tuyệt giao.

"Cậu đừng có mà nói mấy cái lời ngon tiếng ngọt đấy, đừng có mà chuyện gì cũng đổ lên đầu tôi, cậu không vào đại học lại là lỗi của tôi sao?"

"Là lỗi của tôi, em định bắt tôi đền bù thế nào?" Phương Mục Dương biết cơ thể cô đang khó chịu, bướng bỉnh cũng là dễ hiểu, không muốn so đo với cô. Nhưng anh không ngờ trí tưởng tượng của cô lại phong phú đến vậy, nhìn quả chà là mà cũng suy ra anh có bạn gái được.

"Em uống nốt sữa đi, không lại lạnh mất."

Phí Nghê uống hết sữa rồi, Phương Mục Dương liền lấy cái cốc trên tay cô đi: "Em muốn ăn gì, để tôi nấu cho em."

Phí Nghê cười thầm, trong nhà chỉ có mì sợi, món Phương Mục Dương nấu được chỉ sợ cũng có mì sợi mà thôi. Cô không có tâm trạng ăn uống, nói thẳng: "Tôi không muốn ăn, cậu để phần tôi ít cháo là được."

Một lúc sau, Phí Nghê lại ngửi thấy mùi thơm của trứng gà, chỉ luộc trứng không thì không thể thơm phức thế này được.

"Tôi làm món trứng hấp cho em đấy, em muốn xuống đây ăn hay là tôi mang lên đó?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!