Hai người ngồi rất gần nhau. Phương Mục Dương lấy từ trong sách ra một chiếc lông vũ màu trắng, vẽ lên lòng bàn tay cô.
Phí Nghê lại rất sợ nhột. Anh vẽ lên tay cô, nhưng gan bàn chân của cô cũng ngứa ngáy, thậm chí tiếng nhạc bên tai cũng làm cô thấy không yên. Cô dùng tay còn lại đập lên cánh tay Phương Mục Dương: "Cậu đừng làm loạn nữa, buồn quá."
Nhưng Phương Mục Dương vẫn không nghe cô.
Cô nghi anh không nghe thấy, lại lớn tiếng hơn một chút: "Cậu đừng có chọc tôi nữa được không? Buồn lắm."
Anh vẽ vẽ một lúc lâu, Phí Nghê mới ý thức được là anh chép lại bản nhạc đang nghe.
Phương Mục Dương chép rất vội, lực tay không nặng không nhẹ, khiến Phí Nghê ngứa tới mức muốn phát điên. Cô cắn hằn cả môi, hai chân nhịn không được mà cọ cọ vào nhau, chỉ ước có thể dùng ngón chân mà gãi gãi chân còn lại. Cô khó chịu đến thế, mà Phương Mục Dương vẫn chẳng có ý định dừng lại. Ngoài nhột ra thì Phí Nghê còn cảm thấy hơi sợ hãi, bởi vì cô đang nghe một thứ không được phép nghe, trái tim cũng treo lơ lửng. Mà tiếng nhạc ở bên tai lại mang tới cho cô một xúc cảm khác.
Nhiều loại cảm giác đan xen lẫn lộn vào nhau, Phí Nghê gần như không chịu đựng nổi. Cô vốn dĩ có thể bỏ tai nghe ra, nhưng lại không nỡ làm thế. Phí Nghê bực bội, khó nhọc nói: "Cậu rốt cuộc là bị làm sao thế hả? Không thể tự vẽ lên tay mình được hay sao?"
Tại sao cứ nhất định phải tra tấn cô, cô thực sự sắp chết tới nơi rồi.
Nhưng chuyện hai người bọn họ đang làm chẳng quang minh chính đại gì, nên cô không thể công khai nổi cáu với anh.
Phí Nghê vừa khó chịu vừa có hơi chút nài nỉ, sợ anh không nghe thấy, cô còn ghé miệng tới sát bên tai kia của Phương Mục Dương: "Cậu có thể tự vẽ lên tay mình được không?"
Phương Mục Dương nói: "Tôi muốn để lại cho em ấn tượng sâu sắc một chút, sau em có thể tự đàn."
"Nhà này đâu có cách âm, làm sao mà đàn được?"
Những âm thanh từ nhà kế bên lập tức xác nhận những lời Phí Nghê vừa nói.
Phí Nghê biết Phương Mục Dương cũng đã nghe được, anh không tiếp tục vẽ trên tay cô nữa. Song cũng không vì vậy mà cô thấy bớt khổ sở hơn.
Giường nhà Uông Hiểu Mạn chẳng ra gì, có mỗi hai người nằm trên mà đã kẽo cà kẽo kẹt. Ngoài tiếng giường ra thì còn một loại tiếng động khác, mới đầu Phí Nghê còn tưởng hai người vỗ tay vào nhau, nhưng nghe kỹ lại thì mới thấy là khác xa.
Lúc trước cứ bắt đầu nghe thấy những âm thanh kia là cô liền bịt tai lại, cho nên không nghe gì nhiều. Đây là lần đầu tiên cô nghe rõ ràng như thế. Trước kia phòng truyền thông tuyển phát thanh viên, Phí Nghê bị trượt, Uông Hiểu Mạn được chọn, lý do là giọng nói của Uông Hiểu Mạn thích hợp để đại diện cho giai cấp công nhân hơn. Mà giọng nói của Uông Hiểu Mạn lúc này, tuyệt đối không thể đại diện cho giai cấp công nhân được.
Lần này Phí Nghê thật sự không chịu nổi nữa. Cô gỡ tai nghe của mình ra, nhét vào tai Phương Mục Dương, toan trèo về giường mình. Có những âm thanh nhà bên, cô không thể nào tận hưởng khúc nhạc ở trong tai nghe.
Dù sao thì tiếng nhạc trên đài vẫn cách bọn họ một khoảng, còn âm thanh từ nhà bên thì lại hoàn toàn chân thực, cô hoàn toàn không thể giả vờ như chưa nghe thấy gì được.
Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Song còn chưa kịp đứng dậy thì Phương Mục Dương đã choàng tay qua vai cô. Tai nghe lại bị nhét lại, chẳng qua là đổi sang bên tai khác. Ban đầu cô đeo tai nghe ở phía bên gần anh hơn, giờ không còn tai nghe nữa nên lại nghe thấy lời anh nói.
Phương Mục Dương kéo Phí Nghê lại gần mình, kề miệng sát bên tai cô, khẽ hỏi: "Trước kia cũng không cách âm thế này à?"
Phí Nghê "ừm" một tiếng.
"Lúc trước em cũng nghe thấy hết hả?"
Giọng của Phí Nghê lại càng nhỏ hơn một chút.
"Chờ tôi một tí, tôi lấy cái này." Phí Nghê tránh khỏi vòng tay của Phương Mục Dương, cầm đèn pin, nhón chân lên lấy bông bịt tai mình đặt sẵn ở bên gối. Cô xé một ít nhét vào tai Phương Mục Dương, rồi lại bịt luôn một bên tai mình, nhưng vẫn không thể chặn hết những âm thanh từ nhà kế bên. Cô không chỉ nghe thấy tiếng va chạm có quy luật ở bên ấy, cô còn nghe được cả tiếng tim đập của mình cùng tiếng thở của Phương Mục Dương. Phương Mục Dương vừa cất giọng, vành tai cô liền nóng bỏng.
Cô siết tấm chăn đơn trên giường, xoắn chặt lấy nó, thật sự chịu không nổi nữa: "Giờ tôi buồn ngủ lắm rồi, tôi không nghe được nữa đâu."
Lần này Phương Mục Dương không ngăn cô lại nữa, Phí Nghê gần như bỏ chạy thục mạng về giường của mình. Cô trùm chăn kín đầu, cả người cuộn tròn, cố gắng xua hết những gì nghe được ra khỏi tâm trí mình, song hết thảy đều vô dụng. Cô gần như muốn căm thù Uông Hiểu Mạn, làm gì mà phải kêu tới mức ấy, kể cả có đau thì không thể nhịn một chút sao, sao cứ phải kêu ác thế, nếu đã khó chịu đến vậy thì sao còn phải làm mỗi tuần.
Nếu Phí Nghê nghe cẩn thận, phân biệt được tiếng kêu của Uông Hiểu Mạn, tiếng giường và những loại âm thanh khác, cô sẽ biết Uông Hiểu Mạn không kêu vì bị đau. Nhưng cô lại quá xấu hổ, không dám nghiền ngẫm ý nghĩa của mấy cái thứ tiếng kia. Ngoài tiếng kêu của Uông Hiểu Mạn, cô còn hồi tưởng cả cảm giác ngứa ngáy khi Phương Mục Dương viết nhạc ở trên tay mình, lăn qua lộn lại, mãi không ngủ được.
Cái chăn Phí Nghê đang đắp không dày, nhưng không hiểu sao cô lại thấy rất nóng nực.
Cô trở mình trên giường trên, Phương Mục Dương ở giường dưới đương nhiên là có thể cảm giác được. Anh xuống giường rót nước, ngửa đầu uống hết nửa cốc, rồi lại hỏi Phí Nghê còn đang thao thức: "Em có muốn uống nước không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!