Chương 43: Dương cầm

Phí Nghê ở nhà đợi Phương Mục Dương, đợi anh trở về ăn cơm, thuận tiện bảo anh giải thích rõ xem sô pha đã bê tới chỗ nào rồi.

Chưa đợi được Phương Mục Dương vào nhà, cô đã nghe thấy tiếng anh ngoài cửa.

Giờ đang là lúc mọi người tụ tập nấu cơm ngoài hành lang. Cô nghe thấy Phương Mục Dương nói "xin nhường đường một chút", có người hỏi Phương Mục Dương sao lại mua món đồ to thế, Phương Mục Dương giải thích với người ta: "Phí Nghê nhà chúng tôi muốn đàn "Sa gia binh" ở nhà."

Có người cảm khái: "Còn có thể chơi được "Sa gia binh" bằng dương cầm, Tiểu Phí đúng là tài giỏi."

Phí Nghê nghe được tiếng Phương Mục Dương, lại nghe hai chữ "dương cầm", lòng càng lúc càng nghi hoặc. Cô bỏ len trên tay xuống, đứng dậy ra mở cửa.

Đằng sau cửa chính là Phương Mục Dương vừa về tới nhà. Phương Mục Dương cười với Phí Nghê, Phí Nghê vừa ngẩng đầu đã thấy mồ hôi trên mặt anh. Cô vội vàng né qua một bên, nhường lối cho anh vào nhà. Phương Mục Dương và một người đàn ông khoảng chừng bốn mươi nghiêng người, cẩn thận đặt dương cầm xuống góc tường.

Phí Nghê tròn mắt lên nhìn cái thứ cồng kềnh vừa xuất hiện trong nhà mình.

"Nghê, em đưa sư phụ một đồng tiền đi." Phí Nghê không rảnh mà nhìn đàn nữa, cô liền lấy một đồng tiền rồi lại rót một cốc nước mời người ta. Vị sư phụ kia ngửa đầu uống hết cốc nước, vì còn có việc khác đang cần làm nên cũng không nghỉ ngơi thêm, cầm tiền xong liền đi mất.

Tiễn sư phụ đi, Phương Mục Dương kéo một chiếc ghế tựa ra đặt trước dương cầm, nói với Phí Nghê: "Trước mắt em dùng tạm cái ghế này đã nhé, hôm nào tôi lại đóng một cái ghế đàn cho em sau."

Không chờ Phí Nghê truy hỏi, Phương Mục Dương đã trực tiếp giải thích tiền căn hậu quả: "Trùng hợp thật đấy, tôi mang sô pha tới một cửa hàng ủy thác, có người mua nó đi luôn, đúng lúc bắt gặp một chiếc đàn dương cầm cũ ở đó nên tôi liền mua về cho em. Càng trùng hợp hơn chính là, giá tiền sô pha bằng đúng với giá tiền đàn. Điều ấy chứng tỏ chiếc đàn này vốn là để dành cho em."

Chiếc dương cầm này không biết từng có bao nhiêu chủ nhất, tuổi của nó còn lớn hơn tuổi Phương Mục Dương và Phí Nghê nhiều, ở cửa hàng ủy thác ít nhất cũng đã qua tay hai người. Những năm 60 nó được cửa hàng ủy thác chào bán, có người mua đi với giá rất rẻ, hiện giờ lại quay trở lại. Người bán đàn hình như chưa bao giờ chỉnh âm cho đàn, cao độ của nó có hơi sai lệch, nhưng Phương Mục Dương không cho rằng đây là vấn đề gì lớn, anh chuẩn bị mua một cái âm thoa(1), hôm nào sẽ học cách điều chỉnh giúp Phí Nghê sau.

(1) Âm thoa: Thanh kim loại dễ rung hình chữ U, khi gõ phát ra một âm đơn có tần số nhất định, thường dùng để lấy âm chuẩn.

Phí Nghê quan sát cây đàn trước mắt, bởi vì mơ ước đã lâu nên giờ nhìn nó, cô lại hơi có cảm giác không chân thực. Mỗi phím đàn đen trắng đều khiến cô thấy hân hoan. Khi đặt tay lên phím đàn, cô chơi vài nốt đơn giản, âm điệu vô cùng vui vẻ, làm cho tâm trạng của cô cũng bay bổng hơn rất nhiều.

Lý trí nói với cô căn nhà này không cách âm, bỏ một đống tiền để mua một cái dương cầm, quanh năm suốt tháng cũng chỉ chơi được vài bài thực sự chẳng hời chút nào, hơn nữa đàn cũ để trong cửa hàng ủy thác cao độ cũng có vấn đề, cần phải chỉnh lại thường xuyên. Tất cả các loại lý do đều không ủng hộ cô mua đàn, chỉ có một lý do duy nhất ủng hộ, đó là cô thích. Cuối cùng lý trí đã chiến thắng h@m muốn cá nhân, cô cảm thấy mua dương cầm không đáng.

Nhưng thời điểm chiếc dương cầm được đặt xuống trước mặt cô, Phí Nghê vẫn nhịn không được mà cười toe toét nhìn đàn. Cô lấy khăn tay, nhẹ nhàng lau đi lớp bụi phủ trên phím đàn.

Cuối cùng thì cô cũng đã có được một chiếc dương cầm. Từ khi vẫn còn nhỏ tuổi, cô đã mơ ước về một cây dương cầm rồi. Hồi ấy cô chỉ là một cô bé, có rất nhiều mong mỏi về cuộc sống lý tưởng của mình. Trong lý tưởng, cô sẽ học đại học, sẽ có căn nhà thuộc về riêng mình, ở nhà của mình có thể đàn bản nhạc mình muốn đàn, đọc cuốn sách mình muốn đọc, nghe loại nhạc mình muốn nghe.

Nhưng trong hiện thực, cô không đi học đại học, hơn nữa có lẽ cô sẽ không bao giờ có hi vọng được đọc sách, sách muốn đọc đều phải đi đào ở bãi phế liệu, đào cả buổi mới được một quyển đáng xem, đào xong còn phải lén giấu mang về nhà mình y hệt như phường trộm cắp.

Dù vậy, cuộc sống hiện tại của cô cũng không phải là trái ngược hẳn với lý tưởng. Cô vẫn có một căn nhà thuộc về mình, cho dù bé tẹo và không cách âm thì vẫn là nhà của chính cô. Bây giờ cô còn có thêm cả một chiếc dương cầm riêng, dù nó cần phải chỉnh âm, dù cô chỉ đàn được vài khúc nhạc.

Suy cho cùng, cô rốt cuộc cũng đã có một số thứ hồi nhỏ khao khát mà không có được, cuộc sống của cô cũng không xem như chỉ dậm chân tại chỗ, vẫn có một chút tiến bộ. Điều ấy khiến cô mơ hồ thấy được một tia hi vọng, cũng thổi bay hơi nửa số khói bụi mịt mờ lúc trước.

Nếu không phải Phương Mục Dương đặt đàn xuống trước mặt cô, Phí Nghê cũng không thể ý thức được dương cầm lại quan trọng với cô như vậy, cho dù nó chỉ là một cây dương cầm cũ phủ đầy bụi.

Cuộc sống của cô quá mức trật tự, tương lai gần như chỉ cần liếc một cái là nhìn thấy. Cây đàn này đối với cô không chỉ đơn giản là đàn, nó còn là một chút hạnh phúc ngoài ý muốn.

"Vì mua đàn cho tôi nên cậu mới bán sô pha đi sao?" Lúc trước vì làm sô pha mà anh dùng hết vải để may quần của mình, cô đã đơn phương cãi lý với anh. Khi ấy anh không giải thích, cô còn tưởng rằng anh thích sô pha lắm.

"Em không cần phải khách sáo như vậy đâu. Tôi bán sô pha của chúng ta, mua đàn về cho chúng ta, em tưởng đàn này chỉ mình em được đánh thôi à?"

"Cậu cũng thích đánh đàn á?" Cô vốn cho rằng anh không hề có hứng thú với dương cầm, hồi tiểu học cứ đến tiết học đàn là anh lại trốn.

"Tôi chưa biết đánh, nhưng em có thể dạy tôi."

"Tôi cũng chỉ biết đánh bừa mấy bài thôi, không thể dạy cho người khác được đâu." Hơn nữa chiếc dương cầm này có hơi lạc điệu, muốn tìm người chỉnh âm cũng khó. Bản thân cô có thể chấp nhận được việc âm điệu không chuẩn, nhưng lấy nó làm công cụ dạy học thì rất có thể sẽ dạy sai Phương Mục Dương.

"Nhưng dạy tôi thì thế là đủ rồi."

"Để tôi xem thử xem." Thôi dạy sai thì dạy sai đi, hai người dùng chung một cái dương cầm, so với một người thì vẫn luôn giá trị hơn. Cô nghĩ Phương Mục Dương biết đọc bản nhạc, dạy anh hẳn cũng không khó.

Nhìn sang, Phí Nghê lại thấy một giọt mồ hôi chảy xuống chóp mũi Phương Mục Dương. Khiêng được cả một cây đàn dương cầm từ cửa hàng ủy thác về nhà không phải là chuyện dễ dàng. Cô cầm cái chậu sứ trắng của anh sang phòng nước lấy nước, lúc quay lại còn rót thêm ít nước nóng từ bình rồi nhúng khăn bông vào trong, vắt khô, sau đó đưa cho Phương Mục Dương lau mặt.

Lúc lấy khăn bông, tay Phương Mục Dương chạm vào ngón tay Phí Nghê, cô vội vàng rụt lại như bị điện giật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!