Chương 39: Ai lo việc người nấy

Phương Mục Dương thực chất rất nhiệt tình trong việc đóng đồ. Thời gian anh dành để đóng đồ đạc dưới nhà chỉ sợ còn nhiều hơn cả thời gian ngủ.

Ngoài những lúc ăn cơm, Phí Nghê rất ít khi thấy bóng dáng anh.

Chẳng bao lâu sau, trong nhà của Phí Nghê đã có thêm hai cái ghế tựa. Lớp véc

-ni trên ghế đã khô, có thể ngồi lên được luôn.

Hai chiếc ghế trông đơn giản nhưng Phí Nghê lại rất thích. Đương nhiên, niềm yêu thích này chẳng liên quan gì tới hình khắc cô trên thanh ghế. Nó rất nhỏ, nếu không nhìn kỹ thì không thể phát hiện được.

Hàng xóm nhà bên qua xem ghế của bọn họ, nhận xét: "Tiểu Phí, chồng cô khéo tay thật đấy. Hôm nay vừa có người mượn phiếu của tôi đi mua ghế gấp mạ điện(1). Nói thật chứ, nếu không có phiếu thì còn chạy theo xu hướng làm gì, cứ tự mình đóng một cái ghế tựa như hai người là được, vừa chắc chắn vừa tiết kiệm."

(1) Mạ điện: Công nghệ điện phân dùng để phủ một lớp kim loại lên đồ vật, thường là vàng, bạc, đồng, niken…

Ý là, ghế tựa Phương Mục Dương làm ra vẫn kém hơn ghế mạ điện một chút, vì mua không được ghế mạ điện nên mới đành phải tự đóng.

Phí Nghê cười nói: "Em thấy chị ấy vẫn nên mua ghế mạ điện thì hơn. Ghế mạ điện dễ mua, chỉ cần tích mấy cái phiếu là mua được. Còn ghế tựa này nhà em, người bình thường thực ra làm không được đâu, nhìn đơn giản với làm đơn giản là hai chuyện khác nhau mà." Không phải cô đang bênh vực Phương Mục Dương, cô chỉ là bảo vệ thẩm mỹ của mình.

Phí Nghê không khiêm tốn như vậy, Uông Hiểu Mạn chỉ cho rằng cô không được ăn nho liền chê nho chua. Ghế mạ điện nào có dễ mua, ngoài phiếu ra thì còn cần tiền nữa chứ. Nếu mua được ghế mạ điện, ai còn tự đi đóng ghế cho mình làm gì.

Song Uông Hiểu Mạn chỉ nói: "Tình cảm hai người thật tốt." Ý là Phí Nghê bị tình cảm che mờ mắt, không nhìn được rõ hiện thực.

Sau khi đóng xong hai cái ghế tựa, Phương Mục Dương liền chuẩn bị đóng sô pha.

Phí Nghê lại không tán thành chuyện đóng sô pha, bởi vì chức năng của sô pha và ghế tựa đều như nhau. Đã có ghế tựa rồi, không cần phải thêm gì thay thế nữa. Hơn nữa sô pha quá chiếm diện tích, sau này nếu như sắm thêm một cái tủ thấp, lại đặt thêm một cây dương cầm nữa, nhà cửa sẽ rất chật chội.

Phương Mục Dương hỏi Phí Nghê: "Thế em định khi nào mua dương cầm?"

Phí Nghê không nói lời nào. Tiền gửi của cô ở ngân hàng đủ mua một chiếc dương cầm, nhưng nhờ tiếng kêu từ nhà bên cạnh mà cô đã biết tường này cách âm cực kém, cô đàn cái gì người ta cũng nghe được hết. Kể cả cô mua dương cầm, quanh năm suốt tháng cũng chỉ chơi vài bài đó. Mấy hôm trước trong xưởng cô vừa có người bị phê bình vì nghe Diêu Lị(2) hát ở nhà, tiền thưởng cũng bị cắt luôn. Người báo cáo anh ta chẳng phải ai khác, chính là hàng xóm trong khu.

Bỏ bao nhiêu tiền mua đàn, kê ở đấy, không được chơi lại càng khó chịu. Cũng chính vì điều này, cô vẫn chưa thể hạ quyết tâm mua dương cầm.

(2) Diêu Lị (1918 – 1957): Một trong thất đại ca tinh Thượng Hải. Nếu Chu Tuyền là Giọng Ca Vàng thì Diêu Lị được mệnh danh là Giọng Ca Bạc trong thời kỳ Thượng Hải phồn hoa.

"Em còn thiếu bao nhiêu tiền nữa?"

"Không phải là vấn đề tiền." Nhưng mà thực ra cũng hơi liên quan đến tiền. Nếu như cô có mấy ngàn tệ trong tay, có thể tùy tiện mua một cái đàn về trang trí thì đã không phải đau lòng như thế này.

Phí Nghê đề nghị: "Hay cậu làm một cái tủ thấp trước đi, chúng ta giờ đang rất cần tủ thấp. Sô pha để sau hẵng tính."

Tủ thấp rất hữu dụng, vừa có thể đựng đồ vừa có thể dùng thay bàn làm việc hoặc bàn ăn. Máy may mà dùng làm bàn ăn thì quá nhỏ, lúc ăn cơm hai người thường xuyên đụng tay vào nhau.

Nhưng Phương Mục Dương lại không nghe lời Phí Nghê. Anh không đóng tủ thấp mà vẫn đóng sô pha trước. Lúc Phí Nghê biết được, anh đã dựng xong khung sô pha trong một đêm.

Buổi tối thứ Sáu, Phí Nghê mang đồ từ nhà ăn về, cùng ngồi ăn cơm với Phương Mục Dương.

Trên bàn chỉ có ba món: khoai tây, cải thảo và sườn. Sườn đựng trong một hộp cơm, khoai tây cải thảo để trong hộp khác.

Lúc gắp cải thảo, đũa của Phí Nghê lại chạm vào đũa Phương Mục Dương. Nếu như có cái tủ thấp thì đã chẳng gặp phải vấn đề này rồi. Bình thường cô vẫn luôn là người thu đũa về trước, nhưng giờ cô đang bực bội, đến đũa cũng chẳng thèm thu. Phương Mục Dương cũng không chịu nhường, nhanh tay gắp cải thảo trước, bỏ tọt vào trong miệng mình.

Sau đó anh lại gắp một miếng sườn, bỏ vào bát của Phí Nghê. Phí Nghê nói: "Tự tôi gắp được."

"Nãy giờ có thấy em tự gắp đâu?"

"Cậu cứ lo cho mình đi, người khác trông thấy cái dáng vẻ này của cậu còn tưởng rằng nhà chúng ta cơm ăn không đủ no đấy, có khi lại thương hại tôi cũng nên."

Lúc gắp đồ ăn, tay hai người lại chạm nhau. Phí Nghê nhịn không được, nói: "Sô pha cứ để đấy đã, dù giờ cậu có làm khung với lắp lò xò thì cũng chưa có vải bọc và gối tựa mà. Đóng tủ thấp trước đi." Anh có gỗ và lò xo, nhưng vải bọc thì dù có tiền cũng không mua được, còn cần cả phiếu vải nữa. Phí Nghê hiểu rất rõ tình trạng hiện tại của anh, đến mua cái quần cũng phải dùng phiếu vải cô cực khổ tích cóp được, lấy đâu ra phiếu thừa mà làm sô pha cơ chứ.

Phương Mục Dương im lặng, Phí Nghê cho rằng anh đã nghe lọt lời mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!