Chương 36: Không nghe được

Bác gái Phó lấy ra một cái hộp, bên trong có một đôi chén trà làm bằng sứ trắng tráng men lam, có nắp đậy. Cặp chén này bác vốn định dùng làm quà cưới cho hai bọn họ, những vẫn còn chưa kịp đưa thì Phương Mục Dương đã rời thành phố, giờ bác trực tiếp tặng cho Phí Nghê.

Phí Nghê nói lời cảm ơn, bác gái Phó có vẻ muốn giữ cô lại thêm lát nữa. Bác bảo cô tới thật đúng lúc, ban nãy bác và Lăng Y còn đang kể về Phương Mục Dương, nói anh từ khi còn nhỏ đã vẽ tranh rất tốt. Lúc đầu Phương Mục Dương học quốc họa, sau lại đổi lại thành tranh sơn dầu, thiên về vẽ vật sống, hồi ấy vì chuyện vẽ tranh mà chó nhà anh còn có thể duy trì được một tư thế trong rất lâu.

Có lần anh ôm chó lên trên tận nóc tầng bốn, chú chó nhỏ ngồi trên nóc nhà run bần bật, còn anh vẫn thản nhiên vừa nhai nước đá vừa vẽ. Cuối cùng cún con bình yên vô sự, được Phương Mục Dương đặt trong giỏ từ từ bế xuống tầng một, lại được thưởng thêm hai cây xúc xích, còn bản thân Phương Mục Dương thì bị cha túm cổ xách vào trong nhà, cũng chẳng ai biết là có ăn đòn hay không.

Bác gái Phó lại nhớ khi đó vẫn là mùa đông, nhà họ và nhà họ Phương nằm ở tầng trên tầng dưới. Nhà họ Phương vốn dĩ sau khi quyên tặng khu nhà lớn kia thì được chuyển tới một căn nhà một tầng, nhưng họ lại nhường lại nửa căn nhà ấy cho người khác, bố cục nửa kia cũng giống với nửa bên này. Trong ấn tượng của bác, ngoài những lúc dạy dỗ đứa con út ra thì cha Phương là người rất có phong độ. Bác vẫn luôn nhớ tới những điểm tốt của nhà họ Phương.

Trong thời kỳ khó khăn, nếu không phải nhà họ Phương đưa cho bọn họ ít phiếu kiều hối thì gia đình họ cũng không trụ nổi.

Bác bảo Phí Nghê không cần quá lo lắng cho Phương Mục Dương. Phương Mục Dương ở trong trí nhớ của bác từ trước đến nay không sợ nóng cũng chẳng sợ lạnh, mùa đông không mặc áo bông bao giờ, thậm chí một năm bốn mùa, lúc nào cũng nhai nước đá.

Bác gái Phó nói: "Không tin cháu cứ hỏi Lăng Y mà xem, bọn nó chơi với nhau từ nhỏ đến lớn đấy."

Lăng Y cười nói: "Tôi có thể làm chứng, cậu ấy quả thực là không sợ lạnh, còn thích nhất là mùa đông, lúc nào cũng chỉ mong ước được sống trong sân trượt băng thôi. Có lần vì muốn đổi một đôi giày trượt băng của Đức, cậu ấy còn bán cả tấm đệm lông thú trong nhà, bị đánh cho nhừ đòn, nhưng chẳng mấy chốc quên nhau."

"Ngoài vẽ tranh ra, dường như cậu ấy vẫn thích trượt băng nhất."

Cuộc nói chuyện này chẳng có mục đích gì cả, nhưng từ đó mà Phí Nghê nghe được chuyện sau khi tốt nghiệp Lăng Y đã tới làm việc tại nhà xuất bản, có lẽ sau này công việc còn có liên quan một chút tới Phương Mục Dương.

Lăng Y tiếc nuối nói: "Trước kia cậu ấy từng vẽ cho tôi một bức chân dung, tiếc là tôi lại làm mất. Thật ra trong lứa họa sĩ trẻ tuổi ngày nay, rất ít người có thể vẽ tốt được như cậu ấy." Cô ta áy náy cười cười, thực sự cảm thấy đánh mất bức họa kia là một điều rất đáng tiếc.

Phí Nghê cũng chẳng cảm thấy có gì bất ngờ, ngay cả y tá không thân thiết mà Phương Mục Dương vẫn còn có thể vẽ được nhiều tranh đến thế.

Cô cười cười, khuyên Lăng Y không cần phải nuối tiếc mãi. Nếu như tình cảm của hai người đã tốt như vậy, khi nào Phương Mục Dương trở lại, có thể tìm anh vẽ một bức khác.

Bác gái Phó hỏi cách đan họa tiết hình quả trám trên áo gile của Phí Nghê. Phí Nghê nói chiếc áo này là mẹ Phí đan cho cô, bản thân cô sợ phiền phức, lúc nào cũng chỉ đan lên xuống. Nhưng mà cách đan thì cô biết, còn đan hai mũi làm mẫu cho bác gái Phó xem.

Phí Nghê liếc nhìn chiếc đồng hồ của mình, nói giờ không còn sớm nữa, cô cũng nên về nhà rồi.

Bác gái Phó giữ cô lại ăn cơm tối. Phí Nghê nói đã hẹn trước với cha mẹ mình, bác cũng không cố giữ lại, chỉ đưa cô một hộp bánh Trung thu kiểu Tô(1), nói là đầu bếp ngoài tiệm mới làm hôm nay, bảo Phí Nghê cầm về cho cha mẹ ăn thử.

(1) Bánh Trung thu kiểu Tô: Tên gọi chung của các loại bánh Trung thu xuất phát từ Tô Châu, nơi có nghề làm bánh truyền thống phát triển rực rỡ vào thời nhà Đường và nhà Tống. Phiên Mao Nhi mà Phí Nghê thích ăn cũng là một trong số đó.

Phí Nghê cũng không từ chối, sau khi cảm ơn thì rời khỏi nhà họ Phó.

Chuyến đi này của cô cũng coi như không uổng công vô ích. Cô đã xác nhận được Phương Mục Dương vẫn bình an, còn qua lời Lăng Y mà biết Phương Mục Dương không sợ lạnh. May là cô đã không mua len màu đen, Phương Mục Dương chắc cũng không cần cô đan áo cho. Mà kể cả có cần thì cô cũng sẽ không đan. Mũi lên mũi xuống đơn đơn giản như vậy, nếu anh có thể vẽ mấy cô gái trẻ trung thì chưa chắc đã không thể tự đan áo len cho mình giống mấy cô gái trẻ trung ấy.

Tháng Chín sắp qua, Phương Mục Dương vẫn chưa trở về.

Uông Hiểu Mạn nhà bên hỏi Phí Nghê, tại sao đã dọn về đây nhiều ngày như thế mà vẫn chưa gặp qua chồng cô một lần nào.

Phí Nghê nói anh đang đi công tác.

Uông Hiểu Mạn hỏi đi đâu.

Phí Nghê nói là Hà Bắc.

Uông Hiểu Mạn lại hỏi chồng cô đang làm việc tại xưởng nào.

Phí Nghê nói là vẽ tranh, nhưng hỏi kỹ hơn thì cô không trả lời nữa.

Biểu cảm của cô như đang nói với Uông Hiểu Mạn, chị hỏi hơi nhiều rồi đấy.

Uông Hiểu Mạn đoán chồng của Phí Nghê là một tay vẽ tầm thường ở một xí nghiệp tập thể nào đó, nhất định không phải là công xưởng lớn của Nhà nước. Nếu làm ở xưởng lớn, Phí Nghê kiểu gì cũng kể, với lại xí nghiệp tập thể không phân phòng riêng nên mới phải ở tại xưởng của bọn họ. Nói tóm lại, chắc chắn là một kẻ xoàng xĩnh, hơn nữa cũng không đối xử tốt với Phí Nghê. Phí Nghê sửa soạn nhà cửa, Uông Hiểu Mạn đã ghé xem, chị ta chưa từng thấy gian nhà đơn sơ đến thế bao giờ.

Thậm chí cả chuyện Phí Nghê từ bỏ cái cậu bên Cục Công nghiệp Vô tuyến điện mà lựa chọn người mới này, tám chín phần mười là lúc trước bị đá rồi. Uông Hiểu Mạn không thấy nên biết ơn vì đã đưa phiếu TV cho mình, bởi vì nếu chị ta trao cơ hội công tác của Phí Đình cho người khác thì vẫn sẽ mua được TV. Ngược lại, chị ta cảm thấy Phí Nghê hẳn là nên biết ơn mình. Song Phí Nghê lại không phải người biết báo đáp ân tình người khác, chạm mặt cũng chỉ gật đầu, không mặn không nhạt. Chị ta cảm giác mình đã bị Phí Nghê lừa, nhưng giờ ván đã đóng thuyền, có hối hận cũng đã muộn.

Mỗi tối thứ Ba và thứ Bảy, Phí Nghê đều sẽ nhớ tới Phương Mục Dương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!