Phí Nghê không ngờ mình sẽ trở thành hàng xóm của Uông Hiểu Mạn. Uông Hiểu Mạn vốn muốn chuyển sang khu nhà mới nhưng không thành công, chỉ đành ở lại căn nhà cũ đã được phân. Có điều nhà của chị ta rộng rãi hơn nhà Phí Nghê, có hai gian trong ngoài.
Vừa tan ca làm là Phí Nghê đã đi xem nhà, đúng lúc gặp Uông Hiểu Mạn đang làm món sườn xào chua ngọt ở nhà. Nhà chị ta dùng bếp gas, khi ấy bếp gas vẫn chưa phổ biến lắm, nhiều nhà vẫn còn dùng than củi để nấu cơm. Phí Nghê liếc qua một loạt bệ bếp ngoài hành lang, từ bỏ ý định nấu cơm tại nhà.
Cửa nhà họ Uông để mở, TV trong phòng đang chiếu bộ phim "Cô gái bán hoa". Hiện giờ các chương trình truyền hình rất khan hiếm, TV ngoài tin tức ra thì cũng chỉ phát vài bộ phim điện ảnh hoặc một số tiết mục hí kịch cũ. Cái TV kia được mua bằng phiếu mà Phí Nghê đưa cho. Đổi lại, anh trai cô được vào phòng truyền thông của xưởng may mũ.
Uông Hiểu Mạn cũng không ngờ mình sẽ là hàng xóm với Phí Nghê. Chị ta vốn đinh ninh chồng của Phí Nghê rất có năng lực, ít nhất cũng có một căn nhà riêng. Bây giờ xem ra chị ta đã đánh giá cao chồng của Phí Nghê rồi. Chỉ là, với chức vụ và tuổi nghề của Phí Nghê hiện nay, sao có thể được phân nhà ở chứ?
Chị ta nghi hoặc đánh giá Phí Nghê một lượt từ trên xuống dưới, bị thu hút bởi chiếc đồng hồ trên tay cô. Uông Hiểu Mạn rất quen thuộc với các kiểu dáng đồng hồ hiện có ở trên thị trường, trong đó chẳng có loại nào là giống với cái Phí Nghê đang đeo cả.
"Phí Nghê, đồng hồ này của cô là làm từ xưởng nào thế?"
"Em không biết, đây là nhà em đưa em."
"Cũng là hàng ngoại quốc à?"
"Em cũng không rõ lắm."
Phí Nghê lấy chìa khóa mở cửa nhà mình. Bức tường sơn trắng đã ố vàng theo thời gian, sơn trên cửa kính cũng bong tróc hết. Uông Hiểu Mạn đứng ngoài nói chuyện với cô, giọng điệu dò xét: "Sắp tới cô sẽ chuyển đến đây ở hả?"
Phí Nghê vừa nói "vâng" vừa lên kế hoạch bài trí nhà cửa trong đầu. Một căn nhà bé như vậy, xây tường chia đôi là bất khả thi, cho dù có phân ra thành hai gian cũng chỉ có thể dùng rèm ngăn cách, hơn nữa kê xong hai cái giường đơn là hết chỗ. Cho dù ngăn được hàng xóm như Uông Hiểu Mạn vào thăm nhà thì cũng không thể ngăn được người thân, mà vợ chồng mới cưới lại ngủ hai giường thì kiểu gì cũng sẽ khiến người ta nghi ngờ.
Vẫn phải đặt giường đôi thôi.
Bởi vì Phương Mục Dương mãi không quay lại nên Phí Nghê đành phải báo cáo thật chuyện anh đi Đường Sơn với cha mẹ. Cha mẹ Phí không yên tâm về Phương Mục Dương, lại càng thương con gái hơn, bảo cô tạm thời cứ ở lại nhà, chờ Phương Mục Dương trở về rồi chuyển nhà sau cũng được.
Song Phí Nghê vẫn cho rằng mình nên chuyển tới nhà mới. Chuyển sớm còn kịp bố trí, hơn nữa nhà này cũng chật, cô mà ở thì anh trai chỉ có thể nằm giường xếp ở bên ngoài, sinh hoạt của mọi người đều bất tiện.
Phí Nghê vốn định tự mình sơn lại nhà, nhưng cô vẫn còn chưa kịp động tay thì Phí Đình đã nhân lúc tan làm mà đi mua bả về trát tường lại cho cô. Khung cửa sổ màu trắng cũng là anh trai sơn giúp cô. Nhà của cô nhỏ, chỉ thoáng chốc đã sơn xong.
Phí Đình đưa cô một bao lì xì, xem như lễ mừng cưới muộn. Phí Nghê ước lượng chiều dài vào độ dài của bao lì xì, đoán chừng đây là tất cả tiền lương mà anh trai mới được phát, còn chưa nóng tay đã đưa cho cô. Phí Đình mới đi làm được có một tháng, chỉ sợ chỗ tiền này còn có cả toàn bộ tiền tiết kiệm của anh nữa.
Phí Nghê dúi lại bao lì xì vào tay anh: "Anh đừng có mà làm biếng, em không cần tiền, anh đi mua đồ cho em." Cô lập tức đề ra yêu cầu, muốn Phí Đình mua vải lanh trắng để cô may rèm giường và rèm cửa.
Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Cha mẹ Phí thương con gái nhỏ, chuẩn bị lấy tiền dành dụm ra mua một ít đồ dùng tạm thời cho cô. Hai người lên một danh sách các loại dụng cụ làm bếp, từ bình gas, nồi xào, chảo rán đến các loại dao thái rau, dao gọt hoa quả… Những thứ này nhìn qua chẳng đáng bao nhiêu, nhưng cộng lại thì cũng không ít tiền.
Phí Nghê cũng không định tự nấu cơm. Chỗ nấu nướng quá chật chột, tiền sắm linh tinh lại nhiều, tốt nhất cứ ra nhà ăn cho tiện. Thỉnh thoảng muốn ăn một bữa cải thiện thì cũng chỉ cần một cái bếp điện nhỏ là đủ.
Song cô biết mình sẽ không thể thuyết phục được cha mẹ. Bọn họ cố cấp cho rằng, một cái nhà mà không nổi lửa thì không thể nào gọi là một cái nhà được.
Cô nói với mẹ Phí đang quản lý tài chính cả nhà: "Mẹ cứ đưa tiền cho con, để con tự đi mua là được rồi, đồ mẹ mua chưa chắc con đã thích."
Mẹ Phí cảm thấy con gái nói cũng có lý, bèn đưa Phí Nghê toàn bộ số tiền bà giữ làm của hồi môn cho con.
Bà nói: "Cái đài này con cũng mang đi đi."
"Mẹ với cha cứ giữ lấy mà nghe, con đâu thể nào về quét sạch nhà mình thế được."
"Cái đài này vốn là Tiểu Phương mua mà. Nó nhờ cha con đưa con, cha con…"
Mẹ Phí không cần nói hết thì Phí Nghê cũng đoán được. Lúc ấy cô đang qua lại với Diệp Phong, vì không muốn phá hỏng mối nhân duyên tốt của cô nên cha mẹ cô nói dối.
Nhưng khi đó cho dù cô có biết đài là Phương Mục Dương đưa thì cũng chẳng thay đổi được gì. Nhiều lắm là cô sẽ mang đài đi trả, như vậy Phương Mục Dương cũng chẳng nghèo tới mức phải đi bán áo khoác.
Tất cả đồ đạc mà Phương Mục Dương để lại cô đều cất chung trong một cái hòm sắt. Cô tôn trọng sự riêng tư của anh, không hề lục xem, nhưng vừa ước lượng độ nặng là cô đã biết áo khoác không còn nữa rồi.
Phí Nghê đưa lại cho mẹ Phí một khoản tiền đủ để mua một cái máy may mới: "Máy may ở nhà con sẽ mang đi, mẹ mua lại cái khác nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!