Phí Nghê thức giấc từ sớm, trong lều ngột ngạt tới mức cô không thở nổi. Cầm chiếc đèn pin bên gối lên, cô nhẹ nhàng bước khỏi lều, ra ngoài cho thoáng khí.
Cô không cần phải lo lắng gì về vấn đề an toàn. Trên một con đường đầy người, chẳng có ai dám làm chuyện xấu vào lúc này cả.
Cô vốn là ra ngoài không mục đích, nhưng vừa mới bật đèn pin, cô đã trông thấy cái lều gỗ nhỏ hôm nay mình sẽ chuyển vào. Trong căn lều kia cũng có chút ánh sáng hắt ra.
Vì từ đêm nay cô sẽ chuyển sang đây ở nên Phí Nghê không khỏi đến gần đánh giá một phen. Cái căn lều nho nhỏ này lại có một cái cửa nhỏ, mở cửa ra, cô trông thấy Phương Mục Dương vẫn đang đội mũ thợ mỏ, trên tay còn cầm một chiếc đồng hồ.
Phí Nghê rọi đèn lên mặt Phương Mục Dương: "Sao cậu vẫn còn chưa ngủ? Lát nữa cậu phải đi rồi, tới lúc đó có muốn ngủ cũng không được đâu."
Phương Mục Dương cười với cô: "Giờ vẫn còn chưa đến mười hai giờ, tôi vẫn ngủ được bốn năm tiếng mà."
"Sao lại còn chưa đến mười hai giờ? Trời sắp sáng rồi đây này, cậu ra ngoài coi mà xem."
"Tôi nhìn không ra đấy."
"Không phải cậu đang cầm đồng hồ báo thức của tôi sao? Đồng hồ báo thức đâu rồi?"
"Em xem thử xem." Phương Mục Dương đưa chiếc đồng hồ mới sửa xong cho cô. "Rốt cuộc là mấy giờ rồi?"
Phí Nghê nhận lấy đồng hồ, kim giờ đang chỉ vào hướng bốn giờ, Phương Mục Dương lại trêu cô.
Thấy Phí Nghê không trả lời, Phương Mục Dương nói: "Em đeo lên đi, sau này không cần đoán nữa, trực tiếp nhìn là được."
"Đồng hồ này hỏng rồi, lúc mua tôi chỉ mua được mỗi cái vỏ, ngay cả những linh kiện đáng tiền bên trong cũng bị tháo hết, giá chỉ bằng một ly kem. Linh kiện tôi dùng không phải hàng nguyên bản đâu," Phương Mục Dương lại nói. "Nếu như em không hỏi tôi còn ngại nói ấy chứ, chỉ sợ em biết giá thì sẽ chê không thèm đeo."
Người khác tặng quà đều muốn chuẩn bị đồ tốt, cho dù có không đáng tiền cũng phải thổi phồng thành thứ giá trị. Còn Phương Mục Dương thì hay rồi, lần nào cũng phải hết lòng chứng minh mình là một người cần kiệm.
"Tôi thấy cái đồng hồ này rất tốt rồi." Phí Nghê cũng không phải đang an ủi Phương Mục Dương, cô thực lòng cảm thấy vậy. "Cậu vì sửa đồng hồ nên tới giờ vẫn chưa ngủ à?" Cô nhớ tới dáng vẻ của anh lúc xem cuốn hướng dẫn bảo dưỡng đồng hồ, cái đồng hồ này chắc hẳn phải tốn rất nhiều thời gian mới sửa xong.
"Tôi ngủ một giấc rồi, nhưng sau đấy lại tỉnh lại." Đây là sự thật, hôm qua dựng lều xong, anh buồn ngủ không chịu nổi nên lăn xuống đất ngủ luôn, xong rồi lại bị đồng hồ báo thức của Phí Nghê đánh thức.
"Vậy cậu ngủ tiếp đi."
"Để tôi đeo đồng hồ lên cho em." Phương Mục Dương không hỏi ý kiến Phí Nghê mà trực tiếp vòng dây đồng hồ quanh cổ tay cô. Đeo xong, anh cầm tay cô nhận xét: "Còn hợp hơn tôi tưởng tượng."
Phí Nghê muốn rút tay ra, song cổ tay lại bị Phương Mục Dương nắm chặt. Anh lấy ra một cái phong bì, nhét vào tay cô: "Đây là tiền trợ cấp của tôi trong hai tháng tới."
"Cậu giữ lại mà dùng đi."
Phương Mục Dương cười: "Tôi có giữ cũng chẳng có chỗ mà tiêu. Không phải em chê tôi không biết cách tiêu tiền à? Sau này tiền của tôi đều đưa cho em quản lý."
Phí Nghê cầm lấy phong bì, nhất thời nói không ra lời.
Phương Mục Dương lại nói tên một quán ăn ở phía đông thành phố, bảo Phí Nghê mấy hôm nữa qua đó ăn cá vược hấp. Bản thân anh cảm thấy thời điểm này ăn cá vược là vừa ngon, để qua một thời gian nữa hương vị sẽ kém đi nhiều. Đương nhiên, lần cuối anh ăn món này đã là vài năm trước rồi.
Anh vốn rành về những tiệm ăn trong thành phố hơn người khác. Bà ngoại anh gần như không dẫn anh đi ăn cơm ngoài bao giờ, bà cảm thấy cơm nấu ngoài vừa không ngon vừa chẳng đảm bảo vệ sinh. Chưa nói đến tay nghề của đầu bếp, chỉ nguyên chuyện dùng chung một xẻng xúc mấy món thôi là đã phá hỏng hương vị nguyên bản của đồ ăn rồi. Bà tất nhiên không biết, Phương Mục Dương đã ăn quá nhiều khoai lang và rau cháo, anh rất mong được đi ăn cơm tiệm, cho dù đằng sau bếp chẳng rửa rau thì anh vẫn cứ mong đi, nói gì tới chuyện một xẻng vừa chiên vừa xào. Mỗi khi anh giả làm một cậu bé ngoan ngoãn thành thực, lúc cha mẹ đưa con cái ra ngoài ăn thì cũng mang anh theo cùng, nhưng bởi chế độ giáo dục nghiêm khắc, anh không thể ăn ngấu nghiến, nhai ra tiếng lại càng không, chỉ có thể tăng tốc độ gắp thức ăn cùng với tốc độ nhai nuốt. Tay mắt lanh lẹ, một nửa là luyện được ở trên bàn cơm.
Năm đó đi xuống nông thôn cắm đội, anh nhận được gần một trăm tệ tiền trợ cấp dành cho thanh niên trí thức. Tự nhiên lại có một cục tiền như vậy, dĩ nhiên là phải đi ăn. Những người khác đều dùng chỗ tiền trợ cấp này để sắm đồ dùng cho tương lai, còn anh lại vòng một vòng quanh các hàng quán. Hương vị của các món ăn không bằng được so với hồi anh còn nhỏ, nhưng cũng chẳng tệ tí nào. Anh nhớ tới Phí Nghê khi trước từng cho mình tiền, liền tới nhà họ Phí tìm cô, mời cô ăn chung một bữa.
Song khi ấy Phí Nghê thẳng thừng từ chối, có lẽ là sợ anh mời cơm nhưng người thanh toán là cô.
Anh nói với Phí Nghê rằng mình có tiền trợ cấp của thanh niên trí thức, bây giờ đã có thể mời cô ăn cơm được rồi. Phí Nghê lại trưng ra vẻ mặt kinh ngạc nhìn anh, cứ như thể anh lấy tiền trợ cấp đi ăn là một tội ác tày trời vậy. Cô đề nghị anh nên mua ít đồ dùng cá nhân, còn nói bất kể thế nào, cô cũng sẽ không đi ăn cơm với anh.
Phương Mục Dương cảm thấy con người Phí Nghê quá nhàm chán, liền bỏ đi ăn cá vược hấp một mình. Cá vược hôm ấy ăn rất ngon, anh lại tự nhiên nuối tiếc thay cô. Trước khi đến nông thôn, anh ra bưu điện gửi cho cô năm tệ, xem như cám ơn lúc trước cô đã cho mình vay tiền. Sau đó anh lại dùng năm tệ còn lại để mua vài thứ rồi gọn nhẹ lên đường, không giống như những người khác đi chung xe, gia đình đã bỏ ra hàng trăm tệ sắm sanh đồ dùng sinh hoạt, ngay cả kem đánh răng và xà phòng cũng đựng đầy một cái hòm.
Cũng không biết Phí Nghê nghe được địa chỉ cắm đội của anh từ đâu, lại gửi lại năm tệ kia cho anh. Nếu cô đã gửi đến thì anh đương nhiên cũng không gửi đi nữa, còn chẳng đủ trả phí dịch vụ. Anh cầm tiền lên trên huyện, tắm táp một trận đã đời, sau đó lại đến quán mì gọi một bát mì thịt nẫu, cay tới toát cả mồ hôi.
"Nếu cậu thấy ngon thì sao hôm nay không đi luôn ăn đi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!