Chương 3: Áo Khoác Len

Bất kể đại diện hội thanh niên trí thức có nói thế nào, Phí Nghê vẫn khẳng định cô không thể kết hôn với Phương Mục Dương.

Chăm sóc một anh hùng không thân quen gì với mình chính là có giác ngộ, xứng đáng bình bầu tiên tiến, còn chăm sóc chồng lại là bổn phận đương nhiên, căn bản không được xem như người tốt việc tốt gì cả.

Kết hôn với Phương Mục Dương đồng nghĩa với việc cưới về một người chồng trí tuệ chỉ như đứa trẻ, đồng thời còn xóa sạch mọi thành tích chăm sóc anh hùng trước đấy của cô, thế nào cũng thấy thiệt đơn thiệt kép.

Tất nhiên những suy nghĩ này cô đều không nói ra lời, cô chỉ có thể nói trước khi bị thương Phương Mục Dương đã thích một nữ đồng chí rất nhiều năm, mà nữ đồng chí ấy không phải cô.

Cô hi vọng những người có tình sẽ thành quyến thuộc, cô chỉ đơn thuần tán thưởng và ngưỡng mộ Phương Mục Dương, cô không thể nào đoạt đi cơ hội được hạnh phúc của cậu ta.

Đối phương nói, đồng chí Phương ốm đau nhiều ngày như vậy, nữ đồng chí kia cũng chẳng thấy tới chăm sóc hôm nào, đâu thể so được với cô, chỉ có cưới cô thì đồng chí Phương mới thực sự được hạnh phúc.

Phí Nghê thầm nghĩ, ngay cả thanh mai trúc mã của Phương Mục Dương cũng không muốn cưới cậu ta, tại sao cô phải cưới chứ? Chỉ vì cô không nỡ ăn một miếng thịt nào, tất cả đều nhường lại hết cho cậu ta mà cô phải chịu nỗi ấm ức này ư?

Ngoài mặt cô vẫn mỉm cười, song giọng điệu lại vô cùng kiên định.

Cho dù đối phương nói gì, cô đều bảo là vì hạnh phúc của Phương Mục Dương, cô không thể nào cưới cậu ta được.

Thế rồi đối phương bất ngờ nhắc tới chuyện phân nhà tại xưởng may mũ.

Bọn họ đã điều tra bối cảnh công tác của Phí Nghê, xưởng mũ nơi cô làm đang đúng đợt chia nhà ở.

Cấp bậc và tuổi nghề của Phí Nghê đều chưa đủ để nhận nhà, nhưng nếu kết hôn với một anh hùng như Phương Mục Dương, cô chắc chắn sẽ có phần.

Để Phí Nghê có thể tiện chăm nom Phương Mục Dương, hội thanh niên trí thức còn hứa sẽ liên hệ với bên xưởng mũ giúp cô, nhờ họ điều cô sang phòng tài vụ hoặc phòng hành chính.

Điều kiện này quả thực đã khiến Phí Nghê động tâm.

Hiện giờ những người tốt nghiệp đại học ra trường đi làm phần đa cũng chỉ ở trong phòng ký túc xá đôi, cho dù kết hôn rồi cũng chưa chắc sẽ được phân cho một gian nhà mười mấy mét.

Nếu như cưới Phương Mục Dương, cô sẽ có thể bước sang một giai đoạn hoàn toàn mới trong cuộc sống.

Song Phí Nghê vẫn không nhận lời.

Cậu ta mất đi ký ức, tương đương với việc cô lấy một người thiểu năng.

Thế nhưng sau khi đã khôi phục ký ức rồi, cậu ta sẽ lập tức nhớ tới bạn gái cũ của mình.

Bọn họ ở bên nhau nhiều năm như thế, chứng tỏ cô ấy rất có sức hút với cậu ta.

Một khi cậu ta nhớ ra, tình cũ chẳng rủ cũng đến, làm gì còn có chuyện của cô ở đây nữa.

Kết hôn với Phương Mục Dương, đối với cô rõ là trăm hại chứ không có lợi.

Cuộc đời chỉ có một thôi, không thể để mình làm vật hi sinh cho người khác được.

Nhưng nếu Phí Nghê từ chối, Phương Mục Dương sẽ trở thành kẻ bơ vơ không ai coi sóc, việc tốt cô làm nửa năm cũng sẽ đổ sông đổ bể.

Cô vẫn hi vọng ai đó có thể chủ động tiếp nhận cậu ta.

Bạn gái Phương Mục Dương chắc hẳn là bạn gái cũ thật rồi, đến thăm còn chả thèm thăm chứ đừng nói gì tới việc quan tâm săn sóc.

Phí Nghê nhớ tới việc chị gái Phương Mục Dương từng để lại số điện thoại đơn vị mình, cô bèn gọi sang bên đấy.

Phương Mục Tĩnh nghe tin Phương Mục Dương đã tỉnh thì liền ngồi xe lửa ra thăm em trai.

Chị hiện đang giảng dạy tại một trường đại học trong Nam, bởi vì thành phần gia đình không tốt nên người bạn trai cũ cùng gia cảnh đã bỏ chị để đi kết hôn với một nữ đồng chí tổ tiên tám đời bần nông.

Cũng bởi vì thành phần gia đình không tốt, chị không được phân phòng đơn tại ký túc xá mà chỉ có thể ở trong phòng đôi với một người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!