Chương 28: Tìm kiếm

Khi Phí Nghê che chở cha mẹ chạy xuống dưới tầng, dép cô đã bị giẫm cho bẹp rúm, bên tai toàn tiếng ù ù, chẳng khác nào đang lạc giữa một cái nhà xưởng khổng lồ, tiếng máy chạy bị bộ khuếch đại âm thanh khuếch đại đến mức vô hạn. Nếu cái tiếng này chỉ đơn giản là xuất hiện vào nửa đêm thì chắc chắn sẽ thu về một tràng chửi rủa, nhưng hiện tại nó còn đi kèm tiếng cửa kính vỡ loảng xoảng, không ngừng gieo rắc nỗi sợ hãi kinh hoàng.

Gót chân hở ra của Phí Nghê không may đạp phải một mảnh thủy tinh rớt trên mặt đất. Nền đất lại bắt đầu rung chuyển một lần nữa, lần này rung rất ác liệt. Phí Nghê quên cả đớn đau, cô đỡ lấy vai mẹ mình để tránh cho bà khỏi ngã.

Mặt sân giờ chật cứng người, gần như toàn bộ người dân sinh sống ở các tầng trên đều đã đổ xuống dưới này. Bên tai Phí Nghê văng vẳng tiếng chó sủa dữ dội, là bà lão ở tầng hai đang bế Vượng Tài nhà mình chạy xuống. Vượng Tài sủa cực kỳ gắt, nhưng so với vô số các loại âm thanh hỗn tạp khác, tiếng sủa của nó lại có vẻ chẳng thấm vào đâu.

Tất cả mọi người đều đang xôn xao bàn tán xem chuyện gì vừa xảy ra. Có những người vẫn chưa biết họ đã gặp động đất, còn tưởng rằng tường khu nhà tập thể bị xe tải cỡ lớn húc phải. Tâm trạng của họ vẫn đang kẹt cứng trong sự hoảng sợ mới nãy, ai nấy cũng đều chia sẻ cảm giác của mình khi gặp địa chấn chứ chẳng ai kịp nghĩ về tương lai trước mắt. Có cô gái lúc này mới để ý mình đang ăn mặc thiếu vải, muốn chạy ngược lên nhà lấy thêm quần áo mặc vào nhưng mà lại bị cản lại.

Đối diện với sinh tử, cảm giác thẹn thùng dường như chẳng là gì cả. Hoặc cũng có thể nói mọi người căn bản không cần phải thẹn, bởi vì giờ phút này đâu có ai khá khẩm hơn ai đâu.

Một luồng ánh sáng màu tím rọi tới từ hướng nam. Giữa khung cảnh hoảng loạn, mẹ Phí kiểm tra vết thương trên chân con gái.

Tuy nhiên cũng chẳng có ai dư thừa vải mà băng bó. Phí Nghê chỉ mặc một cái váy ngủ mỏng manh, mà hầu hết những người chạy ra quanh đây cũng mặc có mỗi đồ lót, cùng lắm quấn thêm tấm ga trải giường, dép trên chân người một chiếc người hai chiếc. Còn có người trong lúc chạy xuống đã mất luôn cả đôi dép, bây giờ đang đứng chân trần ở trên mặt đất có thể rạn nứt bất cứ lúc nào.

Mẹ Phí lập tức ra lệnh cho cha Phí cởi áo ba lỗ ra. Cha Phí cũng không do dự, tức thì đưa áo cho con, bảo cô nhanh nhanh cầm máu.

Phí Nghê cúi xuống băng bó gót chân, đầu óc không ngừng suy chuyển: "Chúng ta không thể cứ đứng ở đây mãi được, nhỡ nhà sập thì làm sao, hay là ra đường tìm chỗ tránh đi."

Cha Phí truyền đạt lại lời con gái với hàng xóm, một nhóm người cùng dắt nhau ra đường lớn.

"Thế nào rồi, chân đau không?"

"Con không đau. Chúng ta mau đi thôi."

Phí Nghê căn bản không có thời gian tự hỏi xem chân mình có đau không, đó thực sự là việc nhỏ nhặt chẳng đáng nhắc đến.

Khi mặt đất đã bình thường trở lại, Phí Nghê bắt đầu có thời gian để suy nghĩ về những chuyện khác.

Hai vợ chồng già nhà họ Phí rất lo lắng cho đứa con gái khác của mình: "Không biết con hai giờ thế nào rồi? Nó còn có một bà mẹ chồng bị liệt…"

Cha Phí lên tiếng bảo bà bạn già ở lại đây cùng con út, còn ông đi xem tình hình con gái thứ hai của mình.

Phí Nghê đương nhiên không thể đồng ý: "Nếu cha thấy không yên tâm thì hai người ở đây đi, để con đi cho."

"Con làm sao mà đi được, chân đau như thế thì đi thế nào? Bây giờ trời còn chưa sáng, con mà đi cha mẹ lại càng lo thêm. Hơn nữa giờ con có xảy ra chuyện gì, mẹ và cha con không chỉ không chịu nổi mà còn không biết phải ăn nói thế nào với Tiểu Phương nữa."

"Con không sao đâu, chỉ là chút vết thương nhỏ thôi mà. Với lại mắt con cũng nhìn tốt hơn mắt cha mẹ."

Phí Nghê có hơi hối hận, ngày hôm qua cô thật sự không nên bảo Phương Mục Dương rời đi, nếu như cậu ta ở lại thì cô đã có thể đạp xe đến chỗ chị rồi. Cũng chẳng rõ bây giờ cậu ta thế nào. Phương Mục Dương ở trên tầng trên cùng, nhà khách thì đã lâu đời, không biết liệu có xảy ra chuyện gì không. Cô nghĩ chắc cậu ta sẽ không đến nỗi thảm quá, làm gì có ai cứ xui xẻo mãi như vậy chứ, cậu ta mới sống an ổn được mấy ngày mà.

Nhưng nói không chừng, nếu như một người đã mang vận xui, xui xẻo sẽ tự nhiên mà kéo đến không ngơi nghỉ.

Phí Nghê tuy lo cho chị nhưng vẫn còn có lý trí, thấy không thể thuyết phục cha mẹ mình, cô bèn dùng một giọng điệu không phản bác được mà nói: "Tòa nhà chị ấy ở mới được tu sửa năm nay, nhà chị ấy lại nằm ngay tầng hai, chắc là giờ đã xuống dưới được an toàn giống chúng ta rồi. Chỗ chị ấy còn một người lớn tuổi cần chăm sóc, cha đi bọn họ lại chỉ càng phiền thêm thôi. Cha mẹ không yên tâm chuyện con đi lúc tối trời chứ gì? Thế để trời sáng rồi con sẽ đi.

Cứ quyết định như vậy nhé."

Lời nói của Phí Nghê rất có trọng lượng trong cái nhà này, đặc biệt là những lúc gặp vấn đề, cha mẹ cô thường không có ý kiến gì khác.

Phí Nghê đứng giữa đường lớn, tay đặt lên tim, trong lòng vẫn còn sợ hãi. Mấy tiếng đồng hồ trước, Phương Mục Dương vẫn đang rửa bát trong phòng nước.

Khi đưa cha mẹ chạy xuống dưới nhà, cô nghe thấy tiếng sứ vỡ, hình như là bát đ ĩa rơi trên mặt đất. Tiếng vỡ ấy rất giòn, nghe rất chói tai.

Lúc còn đang hỗn loạn, luồng tư duy của Phí Nghê rất rõ ràng, cô phải đưa cha mẹ thoát khỏi nguy hiểm. Nhưng hiện tại tạm thời không còn nguy hiểm gì nữa, tâm trí cô lại quay cuồng.

Giữa khung cảnh hỗn độn, cô nghe thấy như có người gọi tên mình, tiếng gọi mỗi lúc lại một gần hơn. Phí Nghê hít sâu một hơn, cố gắng xác định âm sắc của giọng nói ấy. Người gọi tên cô giọng đã khàn đi, nhưng nếu nghe kỹ thì vẫn là giọng nói mà cô quen thuộc. Đến khi ý thức được tiếng gọi đấy là thật, lòng cô cũng thoáng thả lỏng, nhưng vì đã xác định chủ nhân giọng nói bình yên vô sự, cô lại bắt đầu cảm thấy mất mặt.

Tất cả mọi người trên con đường này đều có thể nghe thấy tiếng người đó gọi tên cô, gọi một tiếng, bấm chuông xe đạp vài lần. Tiếng chuông xe vừa gấp gáp vừa lanh lảnh, hoàn toàn đối lập với giọng nói khàn khàn nọ, khiến cho người bị gọi không thể nào không chú ý. Mặc dù cảm thấy mất mặt nhưng Phí Nghê vẫn tiến lên phía trước vẫy tay, lớn tiếng kêu: "Tôi ở đây, ở đây!" Cô sợ nếu cứ gọi như thế mãi, dây thanh quản người kia cũng sẽ bị đứt luôn mất.

Chuông xe không còn kêu nữa, bởi người bấm chuông đã tìm được cô gái mà anh muốn tìm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!