Trông thấy sắc mặt Phí Nghê thay đổi, giọng điệu Phương Mục Dương cũng chuyển sang khuất phục: "Thôi được rồi, tôi đi, cho dù có bò đi cũng phải bò."
Anh nói thế, Phí Nghê lại có vẻ độc đoán máu lạnh.
Cô thấp giọng thương lượng cùng anh: "Nếu cậu thật sự mệt quá thì lát nữa tôi kê hòm ngủ, cậu ngủ trên giường, đừng để cha mẹ tôi biết." Hai cái hòm lớn ghép lại với nhau, vừa đủ chỗ cho cô nằm.
Phương Mục Dương vuốt tóc cô: "Thật ra tôi cũng không mệt đến vậy, miễn cưỡng đạp tới nhà khách thì không thành vấn đề." Anh không hẳn là muốn ngủ lại thật, anh chỉ định trêu cô thôi. Hai người ở cùng một chỗ, anh cũng chẳng thoải mái hơn cô bao nhiêu. Đêm qua anh không ngủ được, hôm nay vừa lúc có thể quay lại nhà khách ngủ bù.
Anh nói lời này nghe có vẻ rất tâm lý, Phí Nghê cũng tha thứ cho việc anh động tay động chân với cô, cho dù anh vừa mới rửa bát bằng nước lạnh và hai tay vẫn chưa khô. Cô sợ những người khác trong phòng nước để ý đến bọn họ, không khỏi nhắc: "Tay cậu kìa."
Phương Mục Dương chủ động nói chuyện mình sẽ quay lại nhà khách một mình. Hai vợ chồng già tưởng rằng bọn họ đang giận dỗi nhau, còn liếc Phí Nghê một cái. Phí Nghê cười cười với Phương Mục Dương, bảo anh đạp xe từ từ, thoạt nhìn không giống như đang có khúc mắc gì.
Trước mặt Phương Mục Dương, mẹ Phí lấy ra một phong bao lì xì: "Đây là của chị hai đưa cho mấy đứa. Hôm qua là sinh nhật mẹ chồng con bé, nó không về nhà mình ăn cơm được, sáng nay còn cố ý cầm tiền cùng hai cái phích nước đến. Phích nước mẹ tạm giữ hộ, khi nào hai đứa chuyển nhà thì mang theo sau."
Phí Nghê mở cái bao ra xem, bên trong là mười lăm tệ. Lương cả tháng của cô cũng chỉ có ba mươi tệ. Chị hai kết hôn, cô từng mừng mười hai tệ. Có lẽ chị ấy cảm thấy mình là chị gái, quà mừng cưới em phải nhiều hơn một chút mới hợp lẽ.
Phương Mục Dương ra tới cửa, Phí Nghê lại gọi anh lại: "Cậu đứng ngoài đấy đợi tôi một tí, tôi đưa cậu xuống dưới nhà."
Phí Nghê vào buồng trong mở hộp bánh quy, lấy ra toàn bộ phiếu lương thực tích trữ được, nhét vào trong bao lì xì. Cô nghĩ ngợi một chút, lại bỏ ra thêm năm tệ, định bụng lần sau sẽ đưa cho Phương Mục Dương. Tiền tiêu bao nhiêu là tùy cậu ta, nhưng sau này mà hết sạch tiền ăn cơm, cô sẽ không cho thêm nữa.
Hai người nối gót nhau xuống dưới tầng. Đến chân tòa nhà, Phí Nghê hỏi Phương Mục Dương: "Cậu còn tiền và phiếu lương thực không?"
Không ai nắm rõ số tiền và phiếu của Phương Mục Dương hơn cô. Con người này tiêu hoang như vậy, lại còn mua một đống gỗ, còn dư được tiền mới lạ.
"Tôi vẫn còn mà."
"Ở đâu ra thế?"
"Việc ấy em đừng bận tâm." Phương Mục Dương cũng ngại kể cho Phí Nghê chuyện mình đi cầm áo khoác. Lúc trước mua cái áo kia, bọn họ chẳng vui vẻ gì.
Phí Nghê đưa bao lì xì cho anh: "Tiền này cậu giữ mà mua đồ ăn đi, đừng có mua gì khác. Với lại có người giúp cậu, cậu cũng nên mời người ta đến quán cơm ăn một bữa." Cô biết Phương Mục Dương sẽ không để mình chịu thiệt, cho nên cũng không khuyên anh đừng tiết kiệm tiền ăn.
"Em đưa hết phiếu cho tôi thì em sẽ ăn bằng gì?"
"Bây giờ không phải cuối tháng rồi sao? Dạo này tôi đều ăn ở nhà ăn cả."
"Thế em đưa phiếu cho tôi là được rồi, tiền em cứ giữ lại đi. Tôi vẫn còn tiền, không còn sẽ xin em sau."
Phương Mục Dương nói thản nhiên như vậy, Phí Nghê cũng không nghi ngờ chuyện hết tiền Phương Mục Dương sẽ xin mình.
"Cậu bây giờ cũng coi như có công việc rồi, hay là gọi cho chị cậu một cuộc điện thoại báo bình an đi, chị ấy rất lo cho cậu."
Phương Mục Dương chỉ nói "được", cũng không kể cho Phí Nghê chuyện anh đã sớm viết thư cho chị gái, còn gửi kèm một số bức ảnh về thành phố này mà trước kia anh từng chụp. Chị hai của anh đã nhiều năm không được nhìn ngắm nơi mình sinh ra và lớn lên rồi. Anh cũng không ngờ mình sẽ kết hôn trước chị. Dù sao trước kia khi ngồi xe lửa miễn phí đi thăm chị gái, chị anh còn có bạn trai.
Ý là muốn đuổi anh đi đây mà.
"Tôi nhìn em lên nhà rồi sẽ đi."
Phí Nghê đặt chân tới cầu thang, quay đầu lại, phát hiện Phương Mục Dương vẫn đứng đó. Cô chỉ thoáng nhìn anh một cái rồi xoay người lên trên gác.
Trở về nhà, mẹ Phí đang ở buồng trong đợi cô.
"Con với Tiểu Phương có chuyện gì vậy?" Theo kinh nghiệm của mẹ Phí, sau đêm tân hôn, rất hiếm vợ chồng mới cưới chủ động tách ra khỏi nhau. Thế nhưng hai đứa này dính như keo, còn tiễn nhau xuống dưới nhà, cũng không giống vừa cãi cọ.
"Không có chuyện gì đâu ạ."
"Thế sao con không quay về nhà khách với nó?"
"Chẳng nhẽ cưới chồng rồi con không được ở nhà mình nữa sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!