Chương 20: (Vô Đề)

Tường của văn phòng giăng đầy những tấm áp phích cổ vũ kết hôn muộn, song Phương Mục Dương chẳng hề thấy ngượng ngùng gì khi không hưởng ứng lời kêu gọi này. Mắt anh dán chặt lên giấy chứng nhận kết hôn mà bọn họ vừa được cấp, trên đó có ngày sinh nhật của Phí Nghê.

Giấy chứng nhận kết hôn mở ra trông rất giống với một tờ giấy khen, trước chữ "tự nguyện kết hôn" có ghi tên của Phí Nghê và Phương Mục Dương.

Hai người bọn họ quả thực là đã tự nguyện kết hôn, không hề có ai bức bách.

Phí Nghê gập giấy chứng nhận kết hôn lại, lấy phong bì lớn đã chuẩn bị sẵn từ túi xách ra, cẩn thận nhét giấy vào trong, rồi lại bỏ phong bì vào túi xách. Cô dặn dò Phương Mục Dương: "Cậu tuyệt đối không được đánh mất đâu đấy."

"Cái này tôi làm sao đánh mất được?"

"Hay là đưa tôi giữ hộ cậu luôn đi."

Phương Mục Dương mỉm cười: "Em cứ yên tâm, chắc chắn là không mất đâu."

Phí Nghê đưa Phương Mục Dương một cái phong bì khác, để anh cho giấy chứng nhận kết hôn của mình vào trong đó.

"Vậy là hai ta đã chính thức kết hôn rồi."

Thấy Phương Mục Dương vui vẻ như thế, Phí Nghê gật đầu tán đồng: "Chẳng bao lâu nữa là chúng ta sẽ có nhà ở của riêng mình."

Cô leo lên sau xe đạp, để Phương Mục Dương đèo mình tới hội thanh niên trí thức.

Phí Nghê đến chỗ hội thanh niên trí thức để giúp anh trai xin thư thông báo nghỉ làm. Thư được chuyển qua dịch vụ bưu chính, song vì phòng ngừa sự cố, Phí Nghê vẫn gửi thêm cả điện báo cho anh.

Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Tuần ấy nóng nực khôn tả. Sau khi xử lý xong xuôi mọi việc, Phí Nghê mua hai que kem đá, một que đưa cho Phương Mục Dương. Kem nguyên chất quá đắt, sau này hai người bọn họ vẫn còn nhiều việc phải dùng đến tiền.

Hai người vừa ăn kem đá vừa dạo cửa hàng bách hoá, chọn quà biếu cho cha mẹ của Phí Nghê. Phí Nghê lựa cho mỗi người một mảnh vải, còn chưa kịp thanh toán thì Phương Mục Dương đã rút tiền ra.

Phí Nghê nói: "Đây là đồ mua cho cha mẹ tôi, cậu cứ để đấy tôi trả."

"Không phải là dùng danh nghĩa của tôi để biếu quà bọn họ sao? Nói dối không tốt lắm đâu."

"Chả có gì không tốt cả."

"Tôi không thích nói dối."

Phương Mục Dương nói rất nghiêm túc. Phí Nghê không muốn phân bua với anh trước quầy, chỉ đành phải nghe theo anh.

Ra khỏi cửa hàng bách hoá, Phí Nghê nói với Phương Mục Dương: "Nói dối có thiện ý đôi khi cũng là cần thiết. Chẳng phải lúc trước cậu bảo muốn tiết kiệm một chút sao? Tiền của cậu vốn có hạn, tiêu ít được đồng nào tốt đồng nấy."

"Hai chúng ta tiết kiệm tiền không phải là vì sắm sửa cho nhà mới à? Em tiết kiệm hay tôi tiết kiệm chung quy đều như nhau cả."

Phương Mục Dương nói thoạt nghe thì có vẻ rất có lý, nhưng Phí Nghê vẫn phát hiện ra chỗ không ổn. Bọn họ không phải vợ chồng đúng nghĩa, về chuyện tiền nong không thể tuy hai mà một thế được.

"Làm sao như nhau được chứ? Mai sau cậu mua ghế tựa, tôi có thể ngồi, nhưng cậu mới là chủ nhân của chiếc ghế đó. Tương tự, đồ đạc tôi mua, cậu có quyền sử dụng, nhưng quyền sở hữu vẫn thuộc về tôi."

Phương Mục Dương cười cười, phản bác: "Không, của em vẫn là của em, còn của tôi thì là của hai chúng ta."

Phương Mục Dương nói như vậy, Phí Nghê lại thành ra kẻ keo kiệt.

Thấy Phí Nghê vẫn kiên trì muốn đưa tiền trả mình, Phương Mục Dương đề nghị: "Nếu vậy thì, để cho công bằng, Phí Nghê, em cũng tặng tôi một món quà đi."

Phí Nghê nhất thời không phản ứng kịp, Phương Mục Dương đang đòi quà cô hay sao? Người bình thường cho dù muốn quà cũng chẳng thản nhiên như thế, đa phần đều ám chỉ cả. Hai người bọn họ tiêu hết tiền rồi, về sau chỉ còn nước xuống đất mà nằm thôi. Nhưng vào một ngày như ngày hôm nay, cô lại không thể nào mở miệng từ chối nổi. Rốt cuộc anh trai cô có thể trở về thành phố, cô có thể được nhận nhà, đều là bởi vì kết hôn với Phương Mục Dương.

"Cậu muốn quà gì?"

Phương Mục Dương đèo Phí Nghê tới cửa hàng ủy thác, lựa một cây đàn vĩ cầm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!