Chương 2: Kem Đá Đậu Đỏ

Phí Nghê lại đi thăm Phương Mục Dương.

Sau khi khóa cửa phòng bệnh, cô bắt đầu đọc cho cậu ta thơ sonnet(1) của Shakespeare.

Vì sợ người khác nghe thấy, cô ghé xuống sát bên tai cậu ta, để cho từng câu từng chữ từ tai truyền vào đầu Phương Mục Dương.

(1) Thơ sonnet: Hình thức thơ mười bốn dòng với luật gieo vần nghiêm ngặt và một cấu trúc nhất định.

Đọc xong một bài, cô liền mở cửa phòng bệnh, tiếp tục đọc báo và sách tiến bộ cho cậu ta nghe.

Cô đều đều đọc từng trang, liên tục lĩnh hội tinh thần mới nhất.

Phí Nghê có hai cái kéo bấm móng, một cái để bấm móng tay cho Phương Mục Dương, cái còn lại bấm móng chân.

Mỗi tuần cô đều cắt tóc giúp Phương Mục Dương một lần để tóc cậu ta không quá dài, tóc dài rất tốn dầu gội.

Cô dùng xà phòng gội đầu, nhưng lại gội đầu cho cậu ta bằng dầu gội đầu Hải Âu.

Khi cúi xuống đọc thơ, cô có thể ngửi thấy hương dầu gội đầu thơm thoang thoảng.

Phương Mục Dương chỉ nằm trên giường, hoàn toàn không cần đến tất, nhưng cô vẫn mua cho cậu ta một đôi tất mới, bấm móng chân xong thì lại mang vào.

Mỗi lúc Phí Nghê nhìn Phương Mục Dương, vẻ mặt luôn có một loại dịu dàng mà ngay cả cô không cũng không nhận rõ.

Cô đã gửi gắm toàn bộ mong mỏi về tương lai vào người con trai trước mắt này.

Chỉ cần cậu ta tỉnh lại, cô sẽ có thể lên báo, có thể được bình bầu tiên tiến, có thể vào đại học.

Việc Phí Nghê bỏ ăn bỏ ngủ chạy ngược chạy xuôi đến viện thực sự khiến cho hai vị phụ huynh ở nhà tò mò.

Hiểu con chẳng ai bằng cha mẹ, bọn họ biết con gái mình chưa từng chơi xấu hay lợi dụng ai, nhưng cũng chưa từng tốt bụng đến thế bao giờ.

Đối với người nhà của mình, Phí Nghê cũng giải thích rằng cô giúp đỡ Phương Mục Dương đơn thuần chỉ vì ngưỡng mộ cậu ta.

Cha mẹ của cô căn bản không hiểu cô may mũ ở xưởng mỗi ngày rầu rĩ tới mức độ nào, cũng không hề biết cô khát khao vào đại học, chuyện ấy cô chưa từng kể.

Cơ hội vào xưởng mũ là do anh cả cắm đội đổi lấy, cô nào có tư cách gì mà chê bôi cơ chứ? Nhà có ba đứa con, cô là nhỏ tuổi nhất, nếu như anh cả thay chân bất cứ ai trong cha mẹ vào xưởng làm việc, người phải đi cắm đội chính là cô.

Anh chủ động đến vùng nông thôn lao động, nói là vì hai em gái, kỳ thực chính là vì cô.

Việc tốt mà Phí Nghê làm kéo dài từ đầu đông tới tận cuối xuân năm sau.

Cô lén đọc cho Phương Mục Dương một bài thơ:

Xuân này vắng bóng dáng em

Giêng đem tươi trẻ phủ lên đất trời

Sắc màu trang điểm rạng ngời

Thổ Tinh như cũng múa cười trên cao

Chim gù, hoa nở ngọt ngào

Trăm hoa khoe dáng vẫy chào vui tươi.

Không làm ấm nổi nụ cười

Buộc anh cứ phải cúi người nâng niu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!