Chương 18: Cửa Hàng Ủy Thác

Sau khi nhận ra rằng quyết định của Phí Nghê không thể thay đổi được nữa, người nhà họ Phí liền bắt tay vào chuẩn bị cho đám cưới của cô.

Tuy nhiên đương sự là Phí Nghê lại nói không cần phải chuẩn bị gì, dù có chuẩn bị cũng chẳng có chỗ mà để.

Mẹ Phí vẫn muốn đến cửa hàng bách hóa mua một mảnh gấm về may chăn bông, bởi vì của hồi môn của hai con gái phải giống nhau.

Lúc trước chị hai Phí Nghê kết hôn, trong số của hồi môn của chị có hai tấm chăn mới, đều là chăn lụa thêu hoa, một tấm nhồi bốn cân bông, một tấm nhồi sáu cân bông, bông là bông đã bật tơi, vừa mềm vừa xốp.

Ngoài chăn ra còn có một đôi gối và vỏ gối, Phí Nghê cũng giúp chị may rèm cửa và ga trải giường bằng những tấm vải lỗi bị loại ra khỏi xưởng dệt.

Đến lúc chính mình kết hôn, cô lại chủ trương giản lược mọi thứ, bản thân cô dùng chăn gối cũ từ nhà, chỉ có Phương Mục Dương dọn ra khỏi viện là cần có chăn gối mới.

Cô cũng làm chủ thay anh, nói là đồ không cần đẹp, chỉ cần dùng được là được.

Phí Nghê còn hỏi chị có thể lấy được một ít vải lỗi từ xưởng dệt không, cô sẽ may chăn và ga trải giường cho anh.

Mẹ Phí là người đầu tiên phản đối: "Cả đời này con chỉ đi lấy chồng một lần, sao có thể tùy tiện như thế được?"

Phí Nghê trộm nghĩ, chưa chắc cô đã chỉ đi lấy chồng một lần, mà cho dù có một lần thì chăn gối trông thế nào cũng chẳng có gì quan trọng.

Song cô lại đẩy vấn đề lên đầu Phương Mục Dương: "Tiểu Phương chỉ hợp với những thứ đơn giản như thế thôi, cậu ấy bảo vải gấm nữ tính quá, cậu ấy không thích, vẫn thích vải thô hơn cả.

Còn con thì thích dùng tiếp chăn của mình cho thoải mái."

"Cậu ta giờ chẳng có gì, lại còn kén cá chọn canh gì chứ."

Phí Nghê biện hộ thay Phương Mục Dương: "Nếu không cưới Phương Mục Dương thì con sao có nhà được.

Mẹ, ngày bọn con kết hôn, cả nhà chúng ta ăn chung một bữa cơm là được rồi, không cần chuẩn bị gì đâu."

Mẹ Phí vừa nghe xong đã giãy nảy lên: "Cái gì mà không cần chuẩn bị gì đâu? Mấy đứa có muốn hay không thì mẹ cũng nhất định làm.

Con gái nhà chúng ta không thể thua kém ai được, làm gì có chuyện kết hôn mà lại phải chịu ấm ức như thế chứ? Người ngoài mà biết, người ta cười mình thối mũi cho xem."

Phí Nghê biết từ lúc nghe thấy cô bảo muốn kết hôn với Phương Mục Dương thì mẹ đã ôm một bụng tức rồi.

Bà luôn cảm thấy cô đang phải chịu thiệt thòi, bây giờ rốt cuộc nhịn không nổi nữa.

Cô rót cho mẹ một chén trà, cười nói: "Nhà ở bọn con còn chưa nhận được, cha mẹ có chuẩn bị gì thì cũng không có chỗ để.

Sắp tới con chuyển nhà cần mua đồ, kiểu gì cũng phải vay tiền cha mẹ, đến lúc đó mẹ muốn chi bao nhiêu mà chẳng được? Hơn nữa năm nay anh con trở về, có khi cũng muốn lấy vợ, tới lúc ấy sẽ cần không ít tiền nong đâu đấy."

Mẹ Phí vỗ đùi đánh đét: "Con kết hôn gấp thế này, không phải là vì anh con đấy chứ?"

"Không liên quan gì tới anh đâu ạ."

Mẹ Phí không tin lời cô nói, tiếp tục thở dài: "Mẹ vẫn bảo cái con bé này sao lại vội như thế chứ? Nhưng chúng ta có sốt ruột đến mấy thì cũng phải lựa chọn cho thật cẩn thận, đây là chuyện cả đời mà."

"Con đã chọn cẩn thận rồi, con cảm thấy Phương Mục Dương rất được."

Vì chuyện Phí Nghê kết hôn, chị hai đã lựa một tấm vải thượng hạng để cô may đồ mặc trong ngày cưới.

Tuy rằng hiện tại mọi người đều cần tiết kiệm, nhưng người nhà họ Phí vẫn cho rằng tiệc cưới không thể không tổ chức được.

Hoặc là ra nhà hàng mời khách, hoặc là mời đầu bếp ngoài hàng về nhà nấu cỗ, tóm lại là phải làm tiệc.

Thế nhưng ý của Phí Nghê lại là, mời mọi người ăn kẹo cưới là được rồi, bày vẽ cỗ bàn thì phiền phức quá.

Phương Mục Dương không phải là con rể lý tưởng trong lòng ông Phí bà Phí, song bọn họ có thể chấp nhận chuyện con gái lấy Phương Mục Dương, nhưng lại không thể nào chấp nhận chuyện con gái lấy Phương Mục Dương mà lại không làm tiệc cưới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!