Phí Nghê bỏ sô cô la hồi trước Phương Mục Dương cho vào trong túi xách.
Lúc đến xưởng xin thư giới thiệu kết hôn, cô lấy ra một vốc sô cô la, mỉm cười mời lãnh đạo ăn kẹo cưới của mình.
Sô cô la được gói trong giấy vàng ánh kim, trông rất có không khí vui mừng.
Bên cô xin thư giới thiệu kết hôn cực kỳ thuận lợi.
Thế nhưng phía Phương Mục Dương thì lại xảy ra vấn đề.
Người tiếp đón bọn họ ở hội thanh niên trí thức lần này chẳng phải ai khác, chính là chị gái đã từng khuyên Phí Nghê kết hôn với Phương Mục Dương.
Tới đây rồi, Phí Nghê mới biết chuyện kết hôn không hề đơn giản như cô vẫn tưởng.
Sổ lương thực của Phương Mục Dương là ở chỗ anh cắm đội, anh cần phải quay về đấy lấy thư giới thiệu kết hôn, hoặc là chuyển sổ lương thực về đây rồi mới làm thư giới thiệu kết hôn sau.
Tóm lại là không có cách nào xong nhanh được.
Chị gái kia cũng suy nghĩ thấu đáo giùm anh: "Nếu cậu không muốn trở lại, bọn tôi có thể gửi thư sang bên đấy, nhờ họ xử lý giúp cậu."
Phí Nghê nhịn không được hỏi: "Thế sẽ mất bao lâu ạ?"
"Tôi cũng không rõ lắm."
Cuối cùng Phương Mục Dương quyết định tự quay về nơi cắm đội để làm.
Ra khỏi văn phòng của hội thanh niên trí thức, anh liền trêu ghẹo Phí Nghê: "Hai ta không thể kết hôn ngay lập tức được, có phải là em thất vọng lắm không?"
Phương Mục Dương vốn là đùa với cô, song cô lại không phủ nhận.
Phí Nghê đề nghị bọn họ chia quân ra làm hai ngả, cô đạp xe đến bệnh viện thu dọn hành lý hộ Phương Mục Dương, còn anh cầm thư giới thiệu mua vé xe lửa ra nhà ga, tranh thủ mua luôn vé ngày hôm nay.
Thu dọn xong hành lý, cô sẽ ra ga gặp anh.
Phương Mục Dương thấy cô suốt ruột như vậy, tức thì đồng ý.
"Cậu có tiền mua vé xe lửa chưa?"
"Có rồi."
"Thế có túi đựng đồ chưa?"
"Không cần đâu, lấy ga trải giường bọc lại cũng được."
"Cậu tạm bợ vừa thôi chứ, nhà tôi có túi đấy."
"Không cần phiền phức thế đâu.
Em lấy cọ vẽ và giấy giúp tôi, cả tiền và phiếu lương thực nữa, đều để ở chỗ lúc trước em từng cất ấy.
Điểm tâm em đưa cũng gói lại cho tôi nhé, còn những thứ khác em xem cần gì thì lấy, quần áo chỉ mang hai bộ là được."
"Sao cậu vẫn còn thì giờ mà vẽ tranh? Xong việc của chúng ta cậu phải trở về ngay đấy."
"Ở trên xe lửa chẳng phải có thì giờ sao?"
"Cậu đừng có mà tùy tiện vẽ mấy cô gái trên xe lửa, chẳng may người ta nghĩ là lưu manh, bị bắt lại thì…"
"Nếu em đã không yên tâm chút nào về tôi như vậy thì để tôi cam đoan với em nhé, sau này muốn vẽ các nữ đồng chí, nhỏ như vừa mới tập đi hay lớn như chín mươi chín tuổi, tôi đều sẽ báo cáo với em trước, được không? Nếu như em không đồng ý, tôi chỉ vẽ mỗi em thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!