Phương Mục Dương đang cầm bình nước đá ăn kem, nhất thời kinh ngạc, cái thìa trên tay rớt luôn xuống đất.
Phí Nghê lại lấy thìa của mình từ hộp cơm ra đưa anh, ngón tay hai người khẽ chạm, cô vội vàng rụt tay về.
Cô cúi đầu nhìn bóng Phương Mục Dương trải dài trên mặt đất, thấp giọng nói: "Cậu cứ suy nghĩ một chút đi, ngày mai trả lời tôi sau.
Nếu như cậu có cách khác thì cứ coi như tôi chưa nói gì.
Thật ra, cậu mà có kiếm được chỗ ở thì vẫn phải tự mình sắm sanh đồ dùng trong nhà.
Nếu như cậu đồng ý với đề nghị của tôi, chuyện đồ đạc tôi sẽ lo."
Cô cũng không hi vọng Phương Mục Dương chọn cách khác.
"Sao có thể để cho cô lo hết được chứ? Đâu phải cô ở một mình."
"Thế cậu đừng có vung tiền qua cửa sổ nữa, sau này còn nhiều chuyện cần tiền lắm." Lớn như bàn ghế giường tủ hay nhỏ như xoong chảo bát đũa, chẳng có thứ nào là không tốn tiền.
Cô cũng chưa dành dụm được nhiều, chỉ có thể vay cha mẹ, về sau tiết kiệm một tí, mỗi tháng để ra một khoản.
Nếu như Phương Mục Dương có thể bỏ ra chút tiền thì đương nhiên là điều tốt.
Phương Mục Dương thoải mái nhận lời.
Phí Nghê đột nhiên nhận ra, Phương Mục Dương đã trực tiếp bỏ qua bước đồng ý, nhảy thẳng sang giai đoạn mới.
Người ta phóng khoáng như vậy, nhiều lời cô chuẩn bị sẵn giờ lại không có chỗ dùng.
Phí Nghê nhất thời lặng thinh, chẳng biết nói gì.
Vẫn là Phương Mục Dương phá vỡ sự yên lặng trước: "Vậy khi nào thì chúng ta đi làm thủ tục kết hôn?"
Hôm nay gặp mặt, Phương Mục Dương hoàn toàn chẳng giống người không bình thường chút nào.
Phí Nghê đâm ra nghi ngờ, không khỏi hỏi: "Những chuyện trước kia, cậu nhớ ra được gì chưa?"
"Tôi vẫn nhớ cô đã từng nói với tôi, hai ta là bạn học, tiểu học học cùng một lớp, cấp hai còn chung một trường, chúng ta thật là có duyên."
Chỉ cần bọn họ học sớm lên một năm là sẽ không có cơ hội học chung cấp hai với nhau.
Trước khi cả nước đình chỉ lớp học, phần lớn các trường trung học trọng điểm trong thành phố họ đều phân chia thành trường nam và trường nữ.
Thời tiểu học ngây ngô, ý thức giới tính còn chưa mạnh mẽ, đám trẻ vẫn còn có thể ngồi cùng một bàn, nhưng tới tuổi dậy thì rồi thì sẽ buộc phải tách ra.
Cho dù là nam nữ học chung một trường cũng hiếm có cơ hội tiếp xúc với bạn khác giới, đa phần đều là mệnh bên nào bên nấy học.
Phí Nghê lại hỏi: "Nếu tôi không nói thì cậu có nhớ được không?"
Phương Mục Dương vẫn nhớ trước khi bắt xe lửa đi nơi khác, anh đã đóng toàn bộ tài sản của mình vào một chiếc hòm rồi giao lại cho Phí Nghê.
Mang theo bên người không an toàn lắm, để lại trong nhà cũng có thể bị bê đi, mà đúng lúc đó Phí Nghê lại ngỏ ý bảo quản đồ dùng giúp anh.
Cô xuất thân mầm đỏ, sẽ không ai đến khám nhà, vậy nên anh yên tâm đưa cô giữ.
Trong hòm có một chiếc nhẫn bằng ngọc lục bảo được giấu trong một đ ĩa nhạc, là bà ngoại lúc sinh thời đã tự tay trao cho anh, dặn anh sau này tặng lại cho nửa kia của mình.
Khi Phương Mục Dương nhận nhẫn, chuyện kết hôn đối với anh vẫn là một cái gì đấy vô cùng xa xôi, anh chỉ đơn giản nghĩ đây là đồ bà ngoại cho, không thể nào ném đi được.
Lúc ngồi xe lửa đi đó đi đây, thiếu lộ phí, anh cũng tháo kính cửa sổ đi đổi lấy tiền chứ không hề nghĩ đến chuyện bán chiếc nhẫn ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!