Chương 14: Rạp Chiếu Bóng Ngoài Trời

"Tôi cứ tưởng rằng kết hôn xong anh sẽ ra ngoài ở chứ?"

"Hiện tại nhà của tôi cũng đã đủ rộng để chúng ta ở, nếu như còn đi tranh suất phân nhà với người khác nữa, mọi người sẽ nghĩ thế nào về tôi? Hơn nữa ở cùng cha mẹ, cũng tiện chăm sóc lẫn nhau.

Lo cho một gia đình nhỏ chẳng phải chuyện dễ dàng gì, em sống cùng cha mẹ tôi, còn có cả dì giúp việc hỗ trợ, sẽ đỡ được rất nhiều gánh nặng."

Phí Nghê bất chợt nhận ra cô đã hiểu lầm Diệp Phong, giữa anh ta và cô không hề có lợi ích chung.

Sau khi cưới vợ ở nhà cha mẹ đối với anh ta chỉ có trăm lợi chứ không có hại.

Nhà được phân dĩ nhiên không tốt bằng nhà cha mẹ.

Ở nhà cha mẹ, từ chuyện mua gạo mua mì mua rau đến chuyện nấu cơm giặt đồ thay gas, đều không phải nhúng tay vào.

Ban ngày đi làm, buổi tối chỉ cần về nhà hưởng thụ mọi sự phục vụ là được.

Anh ta tận hưởng cuộc sống thư thái ở nhà cha mẹ, đương nhiên cũng muốn kiếm một nàng dâu vừa ý bọn họ.

Mà cô, người ta đã ghét thì chớ, lại còn muốn mặt dày đến ở tại nhà của họ, về sau có bị khinh thường bị xỉa xói thì đến tư cách lên tiếng vì mình cũng chẳng còn nữa.

Ai bảo cô sống nhờ nhà người ta cơ chứ?

Diệp Phong thấy Phí Nghê im lặng, bèn cất lời an ủi: "Thực ra ở đó cũng chỉ là tạm thời thôi, sớm muộn gì chúng ta chẳng có nhà riêng.

Đợi khi nào tôi thăng chức, nhà được phân cũng sẽ tốt hơn bây giờ rất nhiều."

"Anh định ở tạm mấy năm?"

Diệp Phong chỉ muốn vỗ về Phí Nghê chứ thực ra chưa hề có tính toán cụ thể gì.

Nghe cô hỏi vậy, anh ta không trả lời trực tiếp mà chỉ nói: "Đến lúc đấy, khéo em lại chẳng muốn rời xa mẹ tôi ấy chứ."

"Tôi tôn trọng tình cảm anh dành cho cha mẹ mình, nhưng tôi sẽ không bao giờ sống chung với bọn họ đâu." Ở nhà của họ, hưởng thụ phúc lợi từ họ, sao có tư cách yêu cầu người ta tôn trọng mình được?

Diệp Phong không ngờ Phí Nghê lại kiên quyết đến mức ấy.

Anh ta biết hôm nay không thể thuyết phục được cô, đành đổi đề tài: "Chuyện công tác của anh trai em sau khi trở về thành phố em không cần lo lắng đâu.

Tôi có bạn ở bên Cục Lao động, anh ấy chắc giúp đỡ được."

"Cảm ơn anh." Diệp Phong sớm không nói muộn không nói, lại nói vào chính lúc này.

Lựa chọn của anh ta đã rõ như ban ngày rồi, chỉ thiếu điều nói thẳng ra mà thôi.

Phí Nghê cảm ơn cũng chẳng nhiệt tình là bao.

Cô biết một khi đã tiếp nhận ý tốt của Diệp Phong, cô sẽ buộc phải thỏa hiệp trên một phương diện khác.

"Đừng khách sáo như vậy, sau này chúng ta sẽ là người một nhà mà."

Phí Nghê cố gắng nở một nụ cười: "Diệp Phong, chúng ta dừng lại tại đây thôi."

Lời của Phí Nghê khiến cho Diệp Phong bất ngờ.

Anh ta sửng sốt vài giây, rồi lại khéo léo điều chỉnh biểu cảm của mình.

Trong lòng anh ta vẫn nghĩ chẳng qua cô đang giận dỗi.

"Chuyện ấy để sau rồi nói, em ăn cơm trước đi." Diệp Phong múc một thìa canh trứng cho Phí Nghê.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!