Chương 139: Vòng lặp tuần hoàn (Hoàn toàn văn)

Các bạn học của Phương Mục Dương đều biết anh đã kết hôn.

Những cậu bạn nam chưa lập gia đình ít nhiều gì thì cũng luôn có chút ghen tị với những người bạn học đã lập gia đình của mình, đặc biệt là ở lớp học vẽ cơ thể người.

Trong lớp vẽ cơ thể người, không khó để nhận biết một sinh viên nam đã kết hôn hay chưa, lúc bấy giờ ngoại trừ vài người có thể xem được mấy bộ phim điện ảnh chiếu nội bộ thì những bộ phim chiếu công khai đến một nụ hôn trên màn ảnh cũng chẳng có. Các sinh viên chưa kết hôn thấy người mẫu nữ chờ vẽ thì kiểu gì cũng có phần xấu hổ, đôi mắt thực sự không biết đặt vào chỗ nào, cũng không biết phải làm sao thì mới có vẻ không xúc phạm người đối diện, nhìn vào không giống một tên lưu manh.

Cũng may cô gái người mẫu kia tính tình phóng khoáng, khi bọn họ vẽ cũng không thấp thỏm. Những sinh viên đã kết hôn thì thoải mái tự nhiên hơn nhiều, mà trong số những người đã kết hôn đó, Phương Mục Dương lại càng bình thản. Đối với anh mà nói, người mẫu cho dù là nam hay nữ thì cũng chẳng có gì khác nhau cả.

Các bạn học của Phương Mục Dương không chỉ biết chuyện anh đã kết hôn mà còn biết vợ anh là Phí Nghê. Phí Nghê đã dần trở nên nổi tiếng sau khi giúp giảng viên của mình dịch một tập thơ của một tác giả người Mỹ, trên bìa cuốn thơ ấy có đề tên cô. Không ít bạn học của Phương Mục Dương cũng đọc được cuốn thơ đó. Phí Nghê không chỉ dịch thơ nước ngoài mà còn giúp những nhà thơ trong nước dịch thơ của mình sang tiếng Anh, để họ tiếp cận được nhiều độc giả hơn nữa.

Tâm hồn thơ ca của Phương Mục Dương cũng là Phí Nghê khai sáng. Có một hôm cô ngồi sau xe đạp của anh, dán mặt vào lưng anh, nhẹ giọng ngâm nga một bài thơ bằng tiếng Anh, một bài thơ về tình ái. Ngày ấy ánh trăng rất đẹp, Phương Mục Dương cứ ngỡ rằng Phí Nghê mượn tạm ngôn ngữ của người nước ngoài để bày tỏ tấm lòng của mình với anh, cô không dám dùng tiếng mẹ đẻ bởi vì nó quá táo bạo và nồng nhiệt, nếu nói ra chỉ sợ những người xung quanh nghe thấy cũng sẽ đỏ mặt, mà cho dù xung quanh họ chẳng có ai thì vẫn sẽ không tiện nói. Vậy là anh cũng nói đôi câu sến súa đáp lại, chỉ có điều anh nói bằng tiếng Trung. Phí Nghê cấu anh một cái: "Anh đúng là không biết xấu hổ, sao có thể nói thế được?"

Phương Mục Dương rất lấy làm khó hiểu, lời anh nói nghe đâu có sến bằng Phí Nghê, có lẽ là bởi vì anh nói tiếng Trung, nhưng quanh họ cũng đâu có ai nghe thấy.

Anh cười đáp: "Lời thật lòng thì có gì mà không nói được?" Sau đó lại dùng tiếng Anh lặp lại những lời ấy một lần nữa.

Lần này Phí Nghê lại không nói gì, không biết là do thẹn thùng hay vì lý do gì khác.

Vào ngày sinh nhật Phương Mục Dương, cả nhà họ cùng ăn mừng bên nhau. Gia đình họ không giống với những gia đình khác, ở nhà họ Phương, vào ngày sinh nhật của mình, con cái nhất định phải tặng quà cho mẹ, còn bản thân đứa con ấy thì cũng chưa chắc có quà hay không. Đây là quy định do ông Phương đặt ra, ông luôn biến ngày sinh nhật của bọn trẻ thành lễ tạ ơn, chỉ chuyên dùng để bày tỏ lòng biết ơn với vợ mình.

Theo quan điểm của ông Phương, nếu không nhờ bà xã ông cố gắng, mấy đứa nhóc của ông sao có thể ăn sinh nhật.

Phí Nghê tiếp nhận tập tục này của nhà họ Phương một cách hết sức tự nhiên, vào sinh nhật của mình cô cũng sẽ chuẩn bị quà tặng mẹ chồng. Phương Mục Dương sinh nhật trước, Phí Nghê vốn định chuẩn bị hai món quà, một món biếu giáo sư Mục, còn món còn lại tặng Phương Mục Dương. Nhưng Phương Mục Dương lại bảo Phí Nghê không cần chuẩn bị quà cho anh, chỉ cần đồng ý với một yêu cầu của anh là được. Còn quà của Phương Mục Dương tặng mẹ, ông Phương đã sớm quyết định từ lâu rồi.

Ông bảo con trai vẽ tặng bà bạn già một bức tranh truyền thống, có đẹp hay không cũng không sao, quan trọng nhất là tấm lòng, ông sẽ đề chữ bên cạnh. Thế nên Phương Mục Dương đành phải vẽ tranh trước rồi đưa đến chỗ ông Phương, sau đó ông Phương viết xuống một bài thơ ông tâm đắc, còn mang đi đóng khung nữa.

Ông Phương rất coi trọng sinh nhật của các con, ngay cả khi gia đình họ xa cách nhau, chỉ có hai bàn tay trắng thì tới sinh nhật đám nhỏ, ông cũng không quên bày tỏ lòng biết ơn vợ và mua một bát mì trứng gà bằng số tiền dành dụm được, coi như cải thiện bữa ăn một chút. Hiện tại điều kiện đã tốt hơn nhiều, ông cũng càng có cơ hội để mặc sức mà vận dụng trí tưởng tượng.

Ông Phương sáng tác một bài thơ khác cho con trai rồi nhờ giáo sư Mục chép lại, xem như là lời chúc của cả hai người họ với đứa con này. Sau khi tán thưởng thơ của bạn già, giáo sư Mục không thể không viết lại dưới ánh nhìn chòng chọc của ông Phương. Ông Phương khen chữ phu nhân mình ngày càng đẹp, rất có mấy phần phong cách của ông, đây đại khái chính là tướng phu thê người ta nói.

Bữa tiệc sinh nhật kết thúc viên mãn dưới sự chủ trì của ông Phương. Phí Nghê đàn một bản nhạc trong nhà, nhạc là ông Phương chỉ định. Đương nhiên khi nói với Phí Nghê ông cũng không gọi đó là chỉ định, chỉ là gợi ý mà thôi.

Nhận được bài thơ cha anh sáng tác còn mẹ anh tự tay viết, Phương Mục Dương không khỏi cảm thán trong lòng, những bài thơ đang nổi lúc bấy giờ hoàn toàn không thể nào ảnh hưởng đến cha anh. Phí Nghê cũng bày tỏ sự tán thưởng đối với thơ của ông Phương, hơn nửa là xuất phát từ sự kính trọng với bậc bề trên của mình. Ông Phương sợ tỏ vẻ phân biệt đối xử giữa con dâu và con trai nên đã hứa riêng với Phí Nghê là đợi đến sinh nhật cô, ông cũng sẽ tặng cô một phần quà giống như thế.

Phí Nghê không ngờ cha chồng mình sẽ nói vậy nên hơi có chút bất ngờ, ông Phương lại hiểu nhầm cô bất ngờ vì tự nhiên ông tốt thế, còn thoáng kiểm điểm bản thân xem có phải lúc trước ông bỏ bê con dâu nên giờ con bé mới phản ứng như vậy không, đồng thời vội vàng bày tỏ đấy đều là chuyện người một nhà nên làm. Tiệc sinh nhật kết thúc, Phí Nghê và Phương Mục Dương tạm biệt cha mẹ, trở về tiểu viện của mình.

Phí Nghê về đến nhà rồi mới biết được yêu cầu của Phương Mục Dương, bởi vì lúc trước cô đã đồng ý nên giờ không thể nuốt lời, chỉ đành để anh vẽ lên chiếc váy mà cô đang mặc.

Đó là một chiếc váy cũ, vì mặc lâu rồi nên cô rất có tình cảm. Phương Mục Dương cũng khá quen thuộc với chiếc váy này, không chỉ quen mỗi hình dáng mà còn quen với cả xúc cảm của nó. Vẽ lúc Phí Nghê đang mặc váy hoàn toàn khác với vẽ lên vải vẽ bình thường, chiếc cọ của anh phiêu du trên tấm "vải vẽ mới", khi nặng khi nhẹ.

Tấm "vải vẽ mới" này vốn đã mềm mại, khi được vẽ lên lại càng lúc càng mềm hơn, đã thế còn không yên tĩnh chờ anh đặt bút giống vải vẽ tranh bình thường.

Phương Mục Dương nhờ Phí Nghê đọc lại cho anh nghe bài thơ tiếng Anh mà cô đã đọc hôm trước.

"Thơ nào cơ?" Phí Nghê căn bản không nhớ chuyện mình từng đọc thơ cho Phương Mục Dương.

Trí nhớ của Phương Mục Dương không kém, chỉ là lượng từ vựng của anh có hạn, lúc ấy nghe không hiểu gì, chỉ có thể nhớ được mấy từ mấu chốt. Anh đọc ra vài từ để nhắc lại cho cô nhớ.

Phí Nghê tức thì đỏ mặt. Cô chưa từng đọc bài thơ ấy cho Phương Mục Dương nghe, chẳng qua hôm đó cô mải suy nghĩ cách dịch thơ nên mới lẩm nhẩm thành tiếng mà thôi. Dạo gần đây cô vẫn luôn suy nghĩ về bài thơ này, nhưng mãi vẫn chưa tìm được cách chuyển ngữ mình vừa ý nên ngay cả lúc đi đường cũng nhớ tới nó. Về sau bài thơ đó lại không được chọn vào tuyển tập bởi vì nó quá lộ liễu, không ngờ Phương Mục Dương lại hiểu được.

Có lẽ là nhờ chuyến đi tới Mỹ của anh lần trước nên vốn từ vựng của anh lại tăng lên, còn hiểu nhầm là cô đọc cho anh nghe nữa chứ.

Phí Nghê nói đó là người khác viết.

Phương Mục Dương nói anh biết, anh chỉ muốn nghe Phí Nghê đọc thôi.

Nếu là bình thường thì Phí Nghê sẽ thẳng thắn làm rõ mọi chuyện, nói với Phương Mục Dương đó đơn thuần là hiểu lầm. Nhưng hôm nay lại là sinh nhật của anh, cô không muốn làm cho anh mất hứng.

Thế nên Phí Nghê đành phải phối hợp với anh mà đọc từng câu chữ một, nhưng cũng cố ý lược bớt mấy chữ cô cho là quá trắng trợn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!