Thật ra cũng không phải chuyện lớn gì. Là Diệp Mông muốn nuôi một con mèo nhưng Lý Cận Dữ không cho nuôi, lý do là anh đã có Bình An rồi, sợ nuôi thêm một con nữa thì Bình An sẽ ghen tị. Lúc đó Diệp Mông đã ghen rồi. Má nó! Sao anh lại một lòng một dạ với một con chó thế chứ? Hết cách rồi, anh chính là như vậy. Sau đó khi Diệp Mông lấy lòng dùng đủ mọi cách dụ dỗ thì lúc này anh mới thoải mái mở miệng đồng ý với Diệp Mông đi xem mèo gì trước đã. Và hôm nay anh đã cho cô leo cây.
Xem ra có lẽ anh cố ý, hơn nữa còn thật sự không muốn nuôi.
Diệp Mông hiểu rõ như lòng bàn tay về hành trình một ngày của Lý Cận Dữ, có khi hai người ở lì trong nhà cả ngày không đi đâu. Lúc Lý Cận Dữ có chuyện cần ra ngoài sẽ báo trước với cô từng chuyện một, chi tiết rõ ràng. Như trước tiên chơi bóng với Lê Thầm, chơi xong rồi thì có thể muốn đi ăn bữa cơm với bạn cũ. Có vài người là bạn thân thiết, cũng có vài người là bạn bè xã giao.
Anh hiện giờ đang được tập đoàn Hãn Hải chống lưng, lại còn là đứa cháu còn chưa tới ba mươi đã kế thừa cổ phần, chỉ dưới quyền một mình Lý Trường Tân. Vì vậy tất nhiên sẽ có người nịnh hót bợ đỡ, đây là chuyện thường tình. Diệp Mông sẽ nhắc nhở anh không nên kết giao với những loại người Chu Dực Khôn, Lý Cận Dữ còn hưởng thụ cảm giác được chị gái quản. Mặc dù bản thân trong lòng đã biết gần hết nhưng cũng sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà nói được.
Bản thân Diệp Mông cũng bận việc. Chuyện mở công ty Truyền thông cũng đã lên chương trình, mấy ngày đó cô ở lì trong nhà ngồi trên sofa ôm cái máy tính biên soạn điều lệ công ty. Trên tivi đang phát chương trình sinh tồn tuyển chọn thực tập sinh gì đó cô cũng không xem, chỉ thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn lướt qua nhưng không để tâm mà là nghĩ về những quy định điều lệ, có điều cứ cách vài tiếng cô có thể sẽ nhìn xuống định vị GPS trong điện thoại.
Điện thoại của hai người kết nối định vị GPS lẫn nhau nhưng cũng không phải kiểm tra mà chỉ đơn thuần là nhớ anh, muốn biết anh đang làm gì. Thấy chấm đỏ đang di chuyển kia cùng hình đại điện Wechat của Lý Cận Dữ thì như thể trái tim của anh cũng đang đập thình thịch. Cô nhìn vài lần rồi nhắn tin Wechat với Phương Nhã Ân: "Tao thật sự bị cậu ấy ăn đến chết rồi, nhìn ảnh đại điện Wechat thôi mà đã rung động."
"Đồ thần kinh!" Lúc đó Phương Nhã nói.
Lúc đó Diệp Mông vẫn cảm thấy thời kỳ mệt mỏi chán chường của hôn nhân tới vẫn thật chậm. Nhưng hoàn toàn không ngờ tới Lý Cận Dữ đã bước vào tình trạng hút hai điếu thuốc trước khi vào nhà nhanh như thế.
Nghe cô nói vậy Lý Cận Dữ bất lực vứt áo khoác lên sofa rồi đi tới dựa vào bức tường phía sau cô, không nói tiếng nào nhìn cô sấy tóc, cứ như vậy mà bày ra vẻ lười nhác, thờ ơ. Một lúc sau đột nhiên đưa tay ấn lên gáy cô, ánh mắt đầy thâm tình nhìn cô trong gương từ chân tóc ướt nhẹp có chút tê dại, xuyên qua từng chút một theo hơi nóng của máy sấy. Mặt, cổ của Diệp Mông nóng bừng, toàn thân đều nóng, da thịt nóng bỏng giống như một con rắn mười bảy centimet bị ai nắm không nhúc nhích mà cũng nhìn anh trong gương. Vướng víu, giống như ngọn lửa lay động không yên, dây dưa hòa cùng tiếng ầm ầm của máy sấy, như đùa bỡn, nóng hừng hực khiến người ta hoảng sợ. Còn người gây họa vẫn bộ dạng lười biếng tựa vào tường sau lưng nhìn cô tùy cô xử lý "tôi chỉ về muộn thôi, chị muốn đánh muốn mắng hay muốn làm gì thì tùy chị."
Bình thường vào những lúc thế này, Diệp Mông đều sẽ chọn cái cuối cùng, nào có tồn tại quỳ ván giặt gì đó. Cô giả vờ đặt máy sấy xuống, vừa buộc tóc vừa nói với anh với vẻ mặt lạnh lùng: "Đi vào phòng đợi tôi."
Lý Cận Dữ thu lại đôi mắt cười như không cười, như dự tính mà tựa vào tường mấp máy môi hai cái, rồi bắt đầu ung dung thản nhiên cởi cúc áo sơ mi, thương lượng với cô: "Có thể tắm cái không? Vừa chơi bóng người toàn mồ hôi."
Diệp Mông buộc tóc thành búi, nhìn gương điều chỉnh độ lớn nhỏ, còn giả vờ lạnh lùng ừ một tiếng.
Giây tiếp theo Lý Cận Dữ tóm lấy cánh tay cô kéo qua đối mặt với mình lưng tựa vào tường. Áo sơ mi đã cởi còn hai cúc cuối cùng. Rõ ràng cơ thể gầy chắc, không phải miếng thịt cơ bắp, mà là đường nét mượt mà rõ ràng. Diệp Mông mơ hồ có thể nhìn thấy vòng eo con kiến của anh, gầy gò thanh mảnh lại cũng rất có sức sống. Kiểu dáng người khỏe khoắn lạnh lùng lại có cơ bắp này thật sự đã ép cô chết rồi.
Bởi vì cảm nhận được sức mạnh cũng biết lát nữa sắp làm gì, vì vậy lúc này liếc qua trong lòng không khỏi cảm thấy tê dại nơi đầu tim, cánh tay bị anh nắm như có dòng điện chạy qua, rất tê.
"Muốn không?"
Lý Cận Dữ tựa vào tường. Má nó, còn có ý hỏi chứ. Có một loại lấy lòng lại cũng không phải lấy lòng tới khó chịu dấy lên, vì vậy anh từ trên cao mà liếc cô hỏi.
Ánh mắt còn rất lưu manh mà lướt qua ngực chiếc váy ngủ có đai lưng của cô. Phong cảnh rất tốt, núi là núi, nước là nước, đỉnh tuyết trắng nõn.
"Có muốn mớm rượu cho tôi?" Anh thật quá hiểu làm sao lấy lòng cô, mỗi một điểm đều đạp chết rồi.
"Hôm qua đã uống hết rồi, còn một chai cuối cùng." Cô nói.
"Tôi vừa mới mua rồi."
Diệp Mông thật sự sắp bị anh câu dẫn chết rồi.
Phòng không bật đèn, rèm cửa sổ kéo chặt. Chỉ mở một chiếc đèn tường mờ nhạt ánh sáng ấm màu quýt trông rất ấm áp đã phản chiếu hình bóng giao hòa của hai người cá lên bức tường đối diện. Giống như hai con bướm thoát khỏi bàn tay ra sức vỗ cánh, theo đó mà sống chết hoan ái trong cảnh xuân.
Hai người đang hôn nhau, lặng lẽ mà lại mãnh liệt. Những âm thanh hôn hít dày đặc, giống như âm thanh của tằm xuân phá kén, nhỏ nhẹ lại mờ ám.
Thấy cô im lặng, không biết khát khao chiến thắng của anh từ đâu tới nhất định phải khiến cô lên tiếng. Sau cùng cắn môi.
Diệp Mông lo lắng, rầu rĩ trong chăn kêu anh: "Lý Cận Dữ, cậu không đau nữa phải không?"
"Mấy lần trước đã không đau nữa rồi." Thật ra có lẽ đã sớm hơn chút nữa.
"Cho nên bây giờ cậu có thể rồi à?" Diệp Mông hỏi.
"Cũng tạm." Anh thản nhiên nói rồi lấy chiếc hộp nhỏ từ trong tủ đầu giường ra.
"…" Lúc đó Diệp Mông thấy anh bóc thứ đồ mà đàn ông khốn nạn rất rành, thầm nghĩ đồ khốn nạn này thật sự không phải thứ tốt gì.
…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!